• just found out that i've been doing something very stupid, haha! it's not going to be a problem, but i realize i need to stop! funny me!
  • crap! it's getting hot so quickly! probably will have to use the AC tonight.

Xem bài viết trong mục Nhiễu sự

Đọc thấy câu này từ bài phỏng vấn Lady Gaga đăng trên  báo New York Time

It’s hard knowing who to trust with your personal life. When you cry in your room at night, you don’t always know who to call. So I am very close to my family.

Thú vị khi nghe câu đó từ một ca sĩ nổi tiếng là khác người như Lady Gaga. Đó là một quan niệm sống hay, trùng với cách suy nghĩ của mình, hehe!

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Nói một cách đúng hơn là: Tại sao tôi không thích những môn thể thao không mang tính chất đối kháng, những môn thể thao mà điểm do trọng tài chấm quyết định thắng thua.

Đừng hiểu nhầm, V không có thù hằn cá nhân gì với những môn này cả, thậm chí còn lưu tâm đến một số môn, ví dụ như môn trượt băng nghệ thuật dành cho nữ, xem tối qua trong chương trình Olympic Vancouver 2010. Đúng là cuốn hút thực, từ người biểu diễn hấp dẫn, trang phục đẹp, nhạc hay, đến những bước di chuyển tao nhã cứ như tiên nữ trên băng. Lâu rồi không xem, giờ bị kéo trở lại bởi bộ đôi Kim Yu-na và Mao Asada; chuyển luôn nhạc chuông điện thọai sang bài hát nền Miki Ando (đồng hương của Mao Asada) sử dụng trong bài biểu diễn!

Thế nhưng, trừ những phần chuyên môn ra (nhảy bao nhiêu vòng, đáp thế nào …), càng xem thì càng thấy cách tính điểm nó cứ ngẫu nhiên thế nào. Mỗi người để có cách cảm thụ khác nhau về thế nào là trượt nghệ thuật hơn, lôi cuốn hơn, một phần điểm quan trọng. Ví dụ như tối qua, Kim Yu-na (#1) đúng là không phạm sai lầm nào, trượt đẹp, nhưng liệu có đủ để hơn Mao Asada (#2) đến mười ấy điểm, phá luôn “kỉ lục thế giới” ? Hơn nhau được bao nhiêu thì đáng giá 1 điểm ? Thậm chí, về phần nghệ thuật, V lại thích bài biểu diễn của Rachel Flatt (#7) và  Miki Ando (#5) hơn là 2 người đứng trên. Công bằng mà nói, trọng tài cũng là người, không thể nào không bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Các phương tiện truyền thông đã ca ngợi Yu-na và Asada từ khi giải chưa bắt đầu, thiếu điều muốn trao luôn huy chương trước khi cả hai đặt cả chân lên băng. Tối qua nghe hai người dẫn chương trình truyền hình rao về Kim Yu-na trước khi cô biểu diễn, dù không thấy mặt V cũng có thể tưởng tượng được cái cảnh họ nhiễu nước dãi thèm thuồng. Dù họ không phải là người trực tiếp chấm điểm, nhưng liệu trọng tài có bị ảnh hưởng khi cứ nghe mãi những điều như vậy? Vô tình hay cố ý, cả chục vận động viên còn lại, vốn đều là những cô gái ưu tú của quốc gia họ cũng như của bộ môn trượt băng nghệ thuật nói chung, đều chỉ được giành nhau 1 huy chương đồng. Tấm huy chương đó rốt cuộc rơi vào tay Rochette Joannie, vận động viên người Canada vừa mới mất mẹ do căn bệnh ung thư. Liệu có ai chắc là trong những người thua cuộc không có 1 người suy nghĩ đến cái điều mà không ai muốn nói ra ? (gợi ý: lòng thương cảm). Thế thì tại sao không tìm ra một cách nào đó khách quan hơn? Cứ nhìn sang những môn thể thao phổ biến trên thế giới, như bóng đá, bóng rổ, bóng bầu dục, … tất cả đều là môn thể thao đối kháng, đều quyết định thắng thua trên sân. Hay như bộ môn thể thao mùa đông phổ biến nhất (theo ý V), hockey trên băng. Cùng là 2 cường quốc #1, #2 của thế giới trong bộ môn này, nhưng khi Canada thắng Nga 7-3, không ai mở miệng ra cãi một tiếng. Làm sao có thể cãi được khi mà lưới vừa lủng bàn trước, Nga khóc nước mắt chưa kịp chạm mặt băng đã bị lủng thêm bàn nữa?

Việt không biết cách giải quyết đó là cách gì, và rất có thể khi tổ chức lại theo phương thức mới 3 vị trí đầu sẽ vẫn y như cũ, nhưng ít nhất nó sẽ không đi kèm với những hòai nghi không cần thiết. Một bộ môn đẹp (mà theo định nghĩa của 1 số người là môn thể thao có nhiều người đẹp ^_^ ) như trượt băng nghệ thuật không cần những điều đó.

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Ngỡ ngàng…

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Hình nền của máy tính bao gồm những câu nói, châm ngôn, tục ngữ hay nhìn hòai cũng chán. Cảm thấy đã đến lúc thay đổi. Nghe nói về series hình của Aoi Miyazaki (tiểu sử | hình) quảng cáo cho hệ thống tàu điện ngầm Tokyo nên tối qua mình ngồi tìm xem. Sửa cách trang trí nền lại, và kết quả là đây (chụp lại từ màn hình). Hiển thị hơi bị nén lại tí xíu, muốn xem hòan chỉnh thì bấm chuột phải tải về máy mà xem. Mọi người thấy thế nào ?

Sẵn trong trang của Tokyo Metro, thấy mấy cái áp phích giáo dục hay.

Đừng say xỉn trên tàu!

Lịch sự với hành khách khác! (Đừng tập thể dục trên tàu ?)

Đừng cố chen vào khi tàu đã bắt đầu chuyển động

Đừng nhiều chuyện trên tàu! (Đừng khoe khoang trên tàu!)

Đừng đứng quá gần đường ray! (Đừng sờ mó người khác giới ở sân ga!)

Cẩn thận khi cầm dù! (Đừng chơi golf trên sân ga!)

Chọn ra vài cái thôi, xem hết tại đây! Nhắc nhở nhẹ nhàng, dễ thương, rất đúng kiểu Nhật!

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
YouTube Preview Image

Quảng cáo về việc thắt dây an tòan khi lái xe, tựa đề Embrace life, hay là Nắm lấy cuộc sống. Chỉ 2 chữ: tuyệt vời! Với số lượng quảng cáo nhố nhăng chiếm đa số trong thời buổi bây giờ, không biết lần cuối cùng mình thích một quảng cáo, hay thậm chí là thèm bỏ thời gian để bình phẩm, là lúc nào…

Mấy ngày nay suy nghĩ nhiều về chuyện cá nhân của mình, cứ tưởng như thế giới này chỉ có mỗi mình và những vấn đề của mình. Dĩ nhiên là thực tế không phải vậy, và mẫu quảng cáo này đã giúp kéo mình ra. Mới giấu xong một bài viết than vãn, và không có cái gì phù hợp hơn để thay thế nó bằng bài này.

PS: Tiếng Việt mình nhiều khi cũng củ chuối, nhất là khi phải bổ sung thêm từ mới. Tìm cách dịch từ seat belt cho hay hay một tí nhưng không ra cái nào vừa ý lắm . Đọc xong lời dịch bên vdict là ngả ngửa luôn. Hầy! Không biết mình có nên lập ra một hội đồng gồm các nhà ngôn ngữ học lớn để quyết định ra lời dịch thống nhất cho những từ vựng kiểu này không nhỉ ?

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Gần cả tuần nay, đi đâu cũng nghe nói đến về vụ động đất lớn ở Đảo Quốc Haiti khiến hơn 70 ngàn người chết, tính cho đến hôm nay. Các phương tiện truyền thông đại chúng, tivi, báo chí, radio, internet đều đưa tin tới tấp. Chỉ có người sống trong hang mới có thể không biết thôi. Kể cũng đúng, vì đây quả là một thảm họa khủng khiếp, lại xảy ra tại một quốc gia được xem là nghèo nhất Tây Bán cầu. Tiền và hàng viện trợ đổ về tới tấp; thậm chí Mỹ còn đưa 15 ngàn lính sang để giữ trật tự và giúp phân phát hàng viện trợ …

Việt sẽ chẳng đi sâu vào kể lại sự tàn phá làm gì, vì đã có người làm tốt hơn rất nhiều; thậm chí Việt cũng không định đề cập. Mãi đến khi đọc được trên CNN, “người dân Haiti nổi giận vì hàng viện trợ nước ngòai đến chậm”. Hơi giật mình và thầm nghĩ “giận dữ ?” Vẫn cho qua, nghĩ là báo chí cường điệu hóa, hoặc dùng từ sai. Chiều hôm kia, nghe BBC radio trong lúc làm việc, nghe được “một bộ phận người Haiti nổi dậy, cướp hàng dự trữ của Tổ Chức Chữ Thập Đỏ vì … nổi giận hàng viện trợ đến chậm, nghĩ rằng thế giới đã bỏ rơi họ”. Nào, thế này thì hơi quá đáng rồi. Cơ sở hạ tầng của Haiti kể cả trước khi động đất cũng đã xuống cấp trầm trọng, có một cái sân bay ở thủ đô Port-au-Prince thì giờ xài không được, bến cảng thì nhỏ xíu. Trong tình trạng như thế, các tổ chức cứu trợ lớn của thế giới gặp phải rất nhiều khó khăn vận chuyển hàng hóa vào đất liền, và họ đang cố gắng hết sức. Với thực trạng đó, điều mà người Haiti thừa biết vì suy cho cùng đây là đất của họ, Việt tự hỏi … liệu họ có cái quyền được đòi hỏi cứu trợ? Có người sẽ nêu lên quyền con người, đúng, nhưng đâu phải người Mỹ, người Canada, người Châu Âu cố ý không giúp? Suy cho cùng, người dân các nước khác chẳng nhảy đồng thanh để gây ra trận động đất này, cũng chẳng phải là cha mẹ để có thể bị giận là đã bỏ bê người Haiti. Trận động đất đã đem lại một thảm họa chưa từng thấy trong lịch sử đất nước  Haiti, và, là con người, chúng ta phải cố gắng hết sức giúp họ vượt qua những giây phút kinh hòang này. Nhưng, cái tư tưởng đòi hỏi đó phải được chấm dứt. Chẳng ai có cái quyền đó!

Nhân lúc nói về động đất ở Haiti, một điểm đáng được lưu tâm là sự vắng mặt của Trung Quốc. Sẽ là một cường quốc trong tương lai gần, là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, là chủ nợ của Mỹ, Trung Quốc tìm đủ mọi cách để thiên hạ thấy rõ điều đó. Từ dốc tiền để khoa trương Olympic 2009 ở Bắc Kinh, và sắp đến là World Expo 2010 ở Thượng Hải, mở rộng chi phí quân sự (thứ 2 thế giới, chỉ sau Mỹ), đến gửi người ra ngòai không gian. Vậy mà xem ra, Trung Quốc vẫn không biết cách xử sự của một cường quốc, vẫn quen thói côn đồ, tham lam, và ích kỉ vốn đã theo họ trong suốt chiều dài lịch sử. Đàn áp dân Tây Tạng. Xâm chiếm đảo của Việt Nam. Tung tiền ở Châu Phi để chiếm các khóang sản chiến lược. Trắn trợn tấn công hệ thống cơ sở hạ tầng điện tử của các công ty lớn trên thế giới (như Google), ăn cắp bí mật trí tuệ để cung cấp lại cho các công ty trong nước, một điều chưa quốc gia nào trên thế giới mặt đủ dày, tự trọng đủ thấp để làm. Và sự vắng mặt, hay đúng hơn là sự thiếu họat động (TTX TQ báo có gửi đi một đội, nhưng lèo tèo vài người có lệ, và chưa thấy làm gì ở trung tâm động đất cả), ở Haiti là một điển hình cho sự ích kỉ đó. Người Mỹ, với những khiếm khuyết kể mãi không hết của họ như hiếu chiến, ta đây, … có một hệ thống họat động nhân đạo lớn chưa từng thấy trong lịch sử lòai người. Bạn phải công nhận điều đó. Ở đâu có thiên tai, ở đó có mặt họ, xung phong, sẵn sàng giúp đỡ. Chỉ 2 ngày sau vụ động đất ở Haiti, bằng tin nhắn điện thọai, họ đã quyên góp hơn 20 triệu đô để mua hàng hóa gửi sang. Nhắc lại, qua tin nhắn điện thọai, vốn thường chẳng đáng kể bao nhiêu so với các nguồn quyên góp khác (tổng cộng hơn 200 triệu đô tính cho đến hôm nay). Hàng ngàn quân được gửi sang, dù họ đang thiếu quân trầm trọng ở chiến trường Iraq và Afghanistan. Việt Nam, vốn là nước nhỏ, sẽ chẳng thể nào tránh khỏi bị ép bởi các nước lớn. Nhưng thực đáng lo khi Trung Quốc ngày càng lớn mạnh thế này, mà Việt Nam vẫn còn e dè như một cô gái mới lớn (Cam Ranh), vì chuyện quá khứ mà không chịu hợp tác với Mỹ để đối trọng. Nếu được chọn, Việt sẽ chọn bị ép bởi Mỹ, thay vì Trung Quốc. Ít ra họ cũng biết cư xử như một dân tộc văn minh, như một thằng đàn anh!

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
Trang 1 trong 812345...Cuối »

Ngẫu nhiên

  • Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên: Sáng hôm qua (thứ năm) chạy xe lên Charlottesville để giúp Vy dọn ra khỏi ktx, ngang qua West Virginia, Maryland, và Virginia. Không phải là lần đầu r...

Mái ấm trên mạng

Hình ảnh trên Flickr  Mạng xã hội trên Facebook  Nhạc đã nghe trên LastFM  Sách đã đọc trên LibraryThing  Video Clip yêu thích trên Youtube  Nghe nhạc online trên server riêng  Blog Thụy Du  Twitter  

Phản hồi mới

Khảo sát ngẫu nhiên

Nếu đây là lần đầu tiên ghé thăm, bạn biết về blog này từ:

Xem kết quả

Loading ... Loading ...