Hồi giờ tòan up hình lên Flickr rồi post lên đây, nhưng không được hài lòng với Flickr cho lắm. Nhân dịp Flickr account cần phải gia hạn, Việt đang thử nghiệm post hình lên Google+. Ai rảnh thì lên xem chơi nha.
Random Post:
i know who you are
April 25, 2009 – 10:34 am

Đó là cảm giác của Việt lúc này. Sáng dậy 4 độ C phải mặc áo khóac đi học, giờ 11h đêm lại lên đến 23 độ C, sáng mai sẽ lên 27 độ. Ho gần hết hẳn rồi, nhưng vẫn phải cẩn thận. Vẫn còn đang trong quá trình chẩn đóan để phân biệt giữa hen và dị ứng với môi trường, và nếu dị ứng thì tác nhân chính là giống gì để còn biết đường mà uống thuốc phòng … Không bị thì thôi, đến khi bị mới biết, thà mấy bệnh bình thường như cúm vậy mà dễ trị hơn. Ỏai. Lâu lâu (1-2 năm) lại ho, mà chỉ có mỗi ho, không sổ mũi, viêm họng, hay bất kì cái gì khác. Chỉ tổ ảnh hưởng công việc.
Sáng nay ngồi xe búyt lên trường, phát hiện được một điều: lý do tại sao người ta đeo nhẫn đính hôn, và nhẫn cưới. Chẳng phải để tượng trưng cho tình yêu quái gì, thậm chí cũng chẳng phải để cho đẹp. Lý do chính là để đánh dấu lãnh thổ đã bị xâm chiếm, miễn đụng vào. Hồi trước mình cười 1 đứa bạn gái vì nó chăm chú đến ngón tay mấy anh đẹp trai tìm nhẫn, hôm nay mình tình cờ nhìn xuống cũng ngón tay ấy. Đối tượng lên xe sau, liếc ngó một hồi, bắt gặp ánh mắt mình, ngồi xuống bên cạnh. Trước giờ không để ý, nhưng có vẻ ăn mặc cho ra hồn đi ra ngòai đường cũng có tác dụng của nó ^_^, dù là chỉ là trên xe búyt công cộng, dù là sáng sớm ai cũng mắt nhắm mắt mở. Rốt cuộc cũng chẳng có một lời đối thọai nào, đóan tại cái nhẫn to đùng ấy. Mỉm cười nhớ đến một câu thọai trong phim: Tôi hứa với chồng sắp cưới sẽ chung thủy với anh ta trong vòng bán kính 20 cây số xung quanh thành phố Los Angeles. Ngòai khu vực ấy, tôi cũng như bao nhiêu cô gái khác, sẳn sàng ngọai tình khi có dịp.
Về đến nhà, cơm nước xong, ngồi viết vài dòng, xem phim một xíu, rồi đi ngủ. Giờ bắt đầu ngồi làm, não họat động, là chẳng thể nào ngủ được trước 2 giờ sáng. 11h đêm rồi. Từ lúc ho đến giờ, chẳng dám ngủ trễ. Vả lại, đang rất ghiền Chuck. Charles Bartowski gợi lại một chút gì đó về mình, dù đó chỉ là giấc mơ. (Vô tình) nắm giữ tất cả các thông tin tuyệt mật của tổ chức, Chuck bị CIA cử 2 điệp viên giỏi nhất của tổ chức để bảo vệ. Chuck yêu 1 trong số đó, dù anh chẳng biết gì về cô, không tên thực, không quê quán, không tuổi, ngọai trừ việc cô là 1 sát thủ thượng thặng. Vì lý do nghề nghiệp, anh không thể yêu cô, dù ngòai đời cô đóng giả người yêu của anh, ôm anh, và hôn anh hằng ngày. Thêm vào đó, CIA có thể sẽ giết anh bất kì lúc nào nếu họ cảm thấy không thể bảo vệ được anh, phòng khi bí mật bị lọt ra ngòai, và người thi hành lệnh đó rất có thể sẽ là cô. Nhân một lần anh (vô tình) cứu cô, cô tỏ ý muốn bật mí 1 thông tin về mình để cảm ơn. Chuck từ chối, và bảo: I don’t need to know more. not about who u were. because as much as you don’t think so, i know who you are. a girl i’d like to share a burger with. (Đọc bản tiếng anh đi, dịch nghe chuối lắm …)
Lời tựa