Tưởng tượng một chiếc xe phóng bạt mạng trên xa lộ. Ngồi trong đó, một chàng trai đang trốn chạy khỏi quá khứ của mình.
Anh đang lái đi. Anh giảm tốc độ, dừng lại bên vệ đường, suy nghĩ. Rồi anh lại tiếp tục đi, vô định.
Đến giáp giới của nơi anh muốn rời bỏ. Chỉ còn một tí nữa thôi. Anh lại dừng lại, và suy nghĩ.
Dù anh có đi đâu, những rắc rối, những nỗi khổ đó vẫn cũng sẽ bám theo anh, hành hạ anh. Thế giới này rất nhỏ.
Thế thì sao anh lại không giải quyết nó lúc này, tại đây, ở nơi chốn cũ.
Anh quay đầu xe, trở lại con đường mình mới đi qua.
Anh phải đối đầu với nó. Đây là thứ anh phải tự thay đổi về bản thân mình.
Sẽ chẳng có gì thay đổi nếu anh cứ tiếp tục nhắm mắt trốn tránh.
Đây là bài hát về anh chàng này!
Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
Daughtry – Tennessee Line
I open my lungs to breathe in forgiveness and love
Haunting me now reminders of how I used to be
And long down the road my troubles are sure to follow
Looking out the window, the hell if I know where I will go
So I’ll just keep on driving
On my way to L.A, looking into the rear view as the roads fade away
I’ve sworn off my past, first to last bad call that I ever made
Tell me how to make right every wrong turn that I’ve learned?
So this can all end tonight
Tennessee line just changed my mind, well it’s my heart I’ll follow this time
Who would’ve known that pride is so hard to swallow
As I rest on the shoulder of a road growing colder
With the trouble I own, should I just keep on driving?
On my way to L.A, looking into the rear view as the roads fade away
I’ve sworn off my past, first to last bad call that I ever made
Tell me how to make right every wrong turn that I’ve learned?
So this can all end tonight
Tennessee line just changed my mind, well it’s my heart I’ll follow this time
I know I must be doing something right
Head the other way, back to where I started out
Ask myself if I can turn it all around tonight
And stop living with doubt
On my way to L.A, looking into the rear view as the roads fade away
I’ve sworn off my past, first to last bad call that I ever made
Tell me how to make right every wrong turn that I’ve learned?
So this can all end tonight
Tennessee line just changed my mind, well it’s my heart I’ll follow this time
I’m gonna turn it all around tonight at the Tennessee line
Hay là theo hướng hòan tòan ngược lại, tối hơn
Bạn đã có bao giờ lái xe, hay là ngồi trên xe búyt, trên đọan đường dài vắng vẻ, trong buổi chiều tà
Bạn liếc qua kính hông, nhìn thấy hàng cây bên đường biến dần ra khỏi tầm mắt
Cùng với nó là những ưu tư, lướt qua như một thước phim
Có lẽ bạn nhận ra bạn chán làm người tốt khi không ai để ý đến nó, ít nhất là cho đến khi nó không còn
Bạn tự hỏi mình có nên trở thành một kẻ ích kỉ
Bạn kéo hết kính xe xuống, để gió lùa vào
Bạn hít vào thật sâu không khí mát lạnh, đi kèm với liều thuốc giảm đau cho cơn giận, cho nỗi thất vọng
Giúp bạn suy nghĩ thông thóang hơn
?
01/02/2010 at 6:31 am
Ủng hộ bài viết về âm nhạc của Việt nè ^_^. Có 2 bình luận:
- Một cái liên quan đến bài này: “Có lẽ bạn nhận ra bạn chán làm người tốt khi không ai để ý đến nó, ít nhất là cho đến khi nó không còn. Bạn tự hỏi mình có nên trở thành một kẻ ích kỉ” Thật ra thì P ko hiểu “khi nó không còn” có nghĩa là gì, có phải là khi không còn làm người tốt nữa không. Nhưng nếu người nào đó suy nghĩ vậy, tự đặt câu hỏi cho mình là vậy, thì P tin người đó “bản chất là người tốt” (và có lẽ đấu tranh nội tâm nhiều), chứ ko phải chỉ là “làm người tốt”. Nên câu trả lời sẽ là: Không! ^_^
- Cái thứ hai hổng liên quan tới bài này mà liên quan tới mấy cái chữ be bé xinh xinh ở bên tay phải kia, cái mục “Lảm nhảm một đêm trăng gần tết” ấy. Phương không đồng ý với câu “Một người càng thành công trong cuộc sống thì càng có nhiều những vết thương cũ” vì vết thương nhiều hay ít là do cuộc sống, đâu chỉ là thước đo cho sự thành công, cũng không nhất định phải đi qua nhiều vết thương mới đến được thành công. Có lẽ Việt hơi “hạ giá” một tầng lớp đông đảo “người bình dân” rồi đó, phải không nà? ^_^
Và có lẽ P hiểu và đồng ý với quan điểm của Việt là “Cái khác là họ không để vết thương chuyển thành sẹo” vì những người thành công thường là những người thông minh, vì thông minh nên họ biết khi nào nên “cầm”, khi nào nên “buông” với tỉ lệ cao hơn so với những người không thành công. Nhưng hihi, một lần nữa, P nghĩ là “chính những người thành công là những người để cho vết thương chuyển thành sẹo, còn những người không thành công thì sẽ để cho vết thương mãi là vết thương đau âm ỉ, hoặc thậm chí trở thành vết loét”.
Xin hết, hehe!
02/02/2010 at 12:36 am
về phần Lảm nhảm …
i) P hiểu nhầm cách viết của V rồi. Vết thương chuyển thành sẹo là vết thương dù đã lành nhưng còn để lại dấu ấn mãi mãi, vẫn còn có khả năng gợi nhớ, vẫn còn có khả năng ảnh hưởng đến người ta vài chục năm sau này. Viết thương lành hẳn nói nôm na là không để lại sẹo. Người thành công là người biết cách không để vết thương đó để lại dấu ấn lâu dài, ảnh hưởng đến mình suốt đời.
ii) Về “Một người càng thành công trong cuộc sống thì càng có nhiều những vết thương cũ”: V nói người thành công thường có nhiều viết thương cũ (vì va chạm, bôn ba nhiều trong cuộc sống, cả tình cảm lẫn công việc), chứ đâu có nói “chỉ” có người thành công mới có nhiều vết thương cũ đâu mà P bảo khinh thường người bình dân? Vết thương thường là dấu hiệu đi kèm, dĩ nhiên không phải là thước đo.
——————–
Copy câu đó qua đây, phòng khi sau này Việt xóa rồi, ai đọc vô chẳng hiểu hai đứa khùng này nói gì…
Lảm nhảm một đêm trăng gần Tết
Có ai trên thế giới này chưa từng bị đau (khổ) một lần ?
Một người càng thành công trong cuộc sống thì càng có nhiều những vết thương cũ
Cái khác là họ không để vết thương chuyển thành sẹo
Chẳng phải quá trình đó cũng chính là một định nghĩa của cuộc sống hay sao?
02/02/2010 at 12:36 am
P: về phần Lảm nhảm …
i) P hiểu nhầm cách viết của V rồi. Vết thương chuyển thành sẹo là vết thương dù đã lành nhưng còn để lại dấu ấn mãi mãi, vẫn còn có khả năng gợi nhớ, vẫn còn có khả năng ảnh hưởng đến người ta vài chục năm sau này. Viết thương lành hẳn nói nôm na là không để lại sẹo. Người thành công là người biết cách không để vết thương đó để lại dấu ấn lâu dài, ảnh hưởng đến mình suốt đời.
ii) Về “Một người càng thành công trong cuộc sống thì càng có nhiều những vết thương cũ”: V nói người thành công thường có nhiều viết thương cũ (vì va chạm, bôn ba nhiều trong cuộc sống, cả tình cảm lẫn công việc), chứ đâu có nói “chỉ” có người thành công mới có nhiều vết thương cũ đâu mà P bảo khinh thường người bình dân? Vết thương thường là dấu hiệu đi kèm, dĩ nhiên không phải là thước đo.
——————–
Copy câu đó qua đây, phòng khi sau này Việt xóa rồi, ai đọc vô chẳng hiểu hai đứa khùng này nói gì…
Lảm nhảm một đêm trăng gần Tết
Có ai trên thế giới này chưa từng bị đau (khổ) một lần ?
Một người càng thành công trong cuộc sống thì càng có nhiều những vết thương cũ
Cái khác là họ không để vết thương chuyển thành sẹo
Chẳng phải quá trình đó cũng chính là một định nghĩa của cuộc sống hay sao?