
Một năm nữa lại sắp đi qua, sổ kế họach cá nhân mới đã được mua, lời chúc đã (bắt đầu) được trao đổi. Niềm vui có, nỗi buồn cũng lắm. Anh này được đi du lịch (về Việt Nam ăn Tết, đi Las Vegas chơi), cậu kia nhận được tin vui (được nhận vào trường lớn, vào công ty lớn), cô nọ có thêm thành viên mới trong gia đình (chồng, cháu), chị đó hòan thành nhiệm vụ đặt ra (công việc, học kì học), ai cũng vui cười hớn hở. Ngược lại cũng có người ít may mắn hơn trong năm đã qua, mất đi một thành viên yêu thương trong gia đình (bố), trục trặc trong việc học (bị kẹt visa ở Việt Nam), gặp chuyện không vui trong tình cảm (chia tay người yêu); đối với họ, năm con Trâu chẳng thể nào trôi qua chậm hơn hơn thế này. Còn lại là nhóm người ở giữa, cuộc sống cứ bình bình, không có sự kiện gì *rất* lớn xảy ra. Mình thuộc vào nhóm này.
Nói như vậy không có nghĩa là mình than phiền. Ngược lại thì có, vì suy cho cùng, cuộc sống của đa số đều bình yên như vậy. Có khi mình chỉ muốn dùng nó để biện hộ sự cằn cỗi hóa của tâm hồn, không còn cảm hứng để viết blog. Cả tin tức giật gân đọc thấy trên báo của đâm nhàm. Có lẽ sự kiện lớn nhất trong năm nay với mình là việc di chuyển. Chỉ từ đầu tháng 8 đến giờ, mình đã đi Việt Nam (gần 1 tháng), Anh (2 tuần), Thụy Sĩ (gần 3 tuần), Pháp (mấy ngày), Cộng Hòa Séc (mấy ngày), Washington DC (1 tuần), New York (1 tuần). Đến mức thằng làm cùng nhóm nói nửa giỡn nửa thật: “Mày cứ như là không còn làm trong nhóm này nữa vậy, đi suốt ! Ngồi trong lab một mình tao thấy cô đơn quá!” Chỉ tình cờ nó vậy, chẳng ai sắp xếp cả. Có khi năm sau lại nằm chết dí ở Pittsburgh không ai cho đi đâu đấy chứ …
Chuyện nổi bật thứ hai là bị phạt vì đậu xe trái luật, có cái do mình, nhưng có cái thì tụi cảnh sát chỉ mất dạy. Điển hình là 2 tuần trước bị phạt 16USD tức không chịu được. 10h30′ sáng đậu xe, tính ra trả tiền đủ đến tối làm ra, thấy cái cột đó bị hư, bỏ xu vào ko được. Thường vậy thì ko phải trả, nên thôi bỏ vào văn phòng làm. Vả lại, lúc đó thấy bà cảnh sát chạy ngang liếc một cái rồi bỏ đi không nói tiếng nào, chắc an tòan. Tối về thấy cái ticket kẹp trước kính xe, mới phát hiện ra tụi nó cho người ra sửa cái cột, rồi 4h chiều mẹ cảnh sát ấy chạy lại phạt mình. Thứ nhất, chẳng lẽ con người ta đậu xe mà cứ mỗi tiếng đồng hồ chạy ra kiểm tra xem cột có sửa chưa để bỏ tiền vào à ? Thứ hai, cảnh sát nào mà lại rảnh giờ và thiếu tiền đến mức ngày kiểm tra 2 lần ? Điện thọai lên than phiền búa xua, nhưng tụi nó không chịu. Định hẹn giờ lên gặp quan tòa để than phiền, nhưng lại không muốn tốn thời gian, lại ngậm ngùi trả. 16USD chẳng là bao, nhưng cái cách hành xử của bọn ấy mất dạy không chịu được … Cứ như là gài mình không bằng.
Chuyện nổi bật thứ 3, à mà cũng chẳng phải là nổi bật, chỉ muốn đề cập đến thôi
. Có người hỏi mình: Lần cuối cùng mình cảm thấy hạnh phúc là lúc nào ? Chỉ là một câu hỏi bâng quơ liên quan đến chủ đề đối thọai lúc đó, nhưng lại làm mình nghĩ đến câu hỏi muôn thưở: Chọn người tốt với mình, hay chọn người mình thích ? Chẳng hiểu sao năm nay gặp được nhiều người tốt với mình quá, làm mình rất vui, mà lại chẳng đòi hỏi lại gì từ phía mình. Hay là mình vẫn ngu xuẩn chờ đợi một điều sẽ không bao giờ đến ?
Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
26/12/2009 at 3:05 am
..là lúc nào?
27/12/2009 at 2:25 pm
lúc cảm thấy đã đến lúc …
28/12/2009 at 11:16 pm
“Chọn người tốt với mình, hay chọn người mình thích ?” Cau hoi nay Y cung tu hoi minh lau roi dac biet la trong thoi gian nay. Co phai minh dai qua ko khi cu cho doi mot thu ko biet bao gio se toi ma bo qua nhung thu tot dep truoc mat. NHieu khi hanh phuc that gan va gian di lam V ah.
29/12/2009 at 5:19 am
có khi là gần và giản dị, nhưng vấn đề là con người ta có nhận ra nó hay không
29/12/2009 at 3:39 am
Sao em thay minh co ca giat gan kieu vui, giat gan kieu buon va nhung ngay yen binh giong nhu anh Viet ta nhi. Tac gia cho em om mot cai nha.
29/12/2009 at 5:20 am
ôm anh làm gì em ?
em đi chơi vui ko ?
30/12/2009 at 5:34 am
Om anh cho am’ a. Mua dong cai gi cung lanh, dau cung thay tuyet, trang thuydu nay cung ngap tuyet. ;))
Em di choi vui a. Noel em o nha Host, choi voi Host va bon tre con. Ma dua be no’ thich’ em lam’, thich’ bat’ em lam` khan gia cho no bieu dien Babies Fashion Show voi’ bai` Hot and Cold cua Katy Perry.
08/01/2010 at 8:22 pm
Lâu rồi mới đọc blog của Việt, chỉ cười chứ cũng chẳng biết nên bình luận gì ^_^
08/01/2010 at 9:46 pm
de lai cai comment la V vui roi co giao !
12/01/2010 at 8:56 pm
trả lời cho câu hỏi muôn thủa: chọn người mình thích mà tốt với mình. Nếu không có ai tốt, mà mình thích thì mình thì tự thích mình và tự tốt với mình. Nếu người mình thích mà không tốt với mình –> tốt hơn nữa và ít thích hơn nữa.
12/01/2010 at 9:55 pm
Cảm ơn Dreamer cho câu trả lời. Nhưng mình tự thích mình thì xem ra không ổn
13/01/2010 at 2:39 pm
“Điều không bao giờ đến” sẽ đến vào lúc mình không ngờ đến.