Thụy Du

Bài post không tên số 8

| 10 Comments

  1. Cái blog này ngày càng phức tạp và khó hiểu hơn, cũng giống như ông chủ của nó, đối với mọi người, và cũng như đối với chính bản thân mình. Hậu quả của việc xem blog như một cuốn nhật kí cá nhân, không thèm để ý đến người đọc nghĩ gì.
  2. Khi hậu vn quá nóng, người lúc nào cũng ươn ướt.
  3. Được cái, trái cây đủ cả, và rất ngon.
  4. Trái đất này cũng quá nhỏ. Bạn gặp trong đòan ở Pittsburgh cũng là bạn của bạn cấp 2 của mình. Và cũng có người từng học ptnk.
  5. Ở tp nhỏ, ai làm cái ai gì cũng biết cả, thành ra có những khó khăn đi kèm mà những thành phố lớn như HCM không có. Người người nhòm ngó, nhà nhà nhòm ngó. Những mối quan hệ bình thường trở nên hết sức phức tạp. Nam nữ nếu đi uống cafe (ngồi giữa bàn dân thiên hạ) mà ko phải là bạn học cùng lớp thì “chỉ có thể” là bồ bịch. Bạn trai người ta chưa thèm để ý, người khác đã quan tâm nhắc nhở giùm. Thú vui cũng chẳng còn vì phải đê ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt, riết rồi thà ở trong nhà. Có vẻ như khi học xong đại học, con người ta được lập tức chuyển sang trạng thái tạm thời “chờ cưới” với những giới hạn đi kèm, trước khi chuyển sang trạng thái chính thức “cưới -ed”. Cũng chẳng phải bảo thủ như hồi xưa, nhưng sự khác bịêt cũng đủ khiến cho con người ta khựng lại suy nghĩ. Có lẽ điều đó là bình thường đối với những con người sinh sống trên mảnh đất đó, và mình, một thằng đi lại quá nhiều, lại là thứ cá biệt, nhưng nhiều khi mình lại thèm cái sự vô danh/nặc danh của SG/Pittsburgh.
  6. Nói sao thì nói, để tồn tại trong xã hội như vậy, thì cách xử lý mối quan hệ sẽ phải phù hợp, phải thích nghi.
  7. Có lẽ cách cưới nhau tốt nhất là càng sớm càng tốt, vì càng lớn lên, thời gian trôi qua, con người ta lại phạm sai lầm (bản năng con người), và ngòai áp lực  người ta phải đương đầu từ đối phương, áp lực xã hội trở nên hết sức to lớn.
  8. Chắp vá. Người ta có thể làm tốt hơn thế nhiều. Nhưng mình là ai mà lại có quyền nhận xét ? Và kết quả cuối cùng thì có lẽ cũng chỉ là 1 lời chúc.
  9. Có lẽ đã đến lúc đi du lịch.

10 Comments

  1. V dùng từ “hậu quả” (“hậu quả của việc xem blog như một cuốn nhật ký cá nhân…”), khiến P nghĩ đã có chuyện gì không hay và khá “ghê gớm” xảy ra. ^_^
    Blog phức tạp hay không cũng không thành vấn đề, ai đọc gì hiểu gì cũng không thành vấn đề, vì ít ra V đã có thể viết, dù là viết “nửa lờ mờ” để người ta tha hồ đoán mò. Đôi lúc P muốn được viết như V, viết để giải tỏa một cách bóng gió với những người “vừa đủ quan tâm”, viết để không phải chất chứa quá nhiều trong lòng, nhưng khổ nỗi nếu vậy thì những người “quá quan tâm” sẽ lo lắng và nghĩ lung tung. Thế rồi kết quả cuối cùng là im lặng.
    Dù sao đi nữa, chúc V có những ngày nghỉ vui vẻ! :-)

    • V dùng từ hậu quả thì đúng là có nghĩa xấu thực, nhưng không phải do ngay tại lúc này, mà do thời gian trước thỉnh thỏang có người than phiền V viết blog đọc chẳng hiểu được cái quái gì. :-S
      Mà, dù viết cái gì đi chăng nữa, V cũng biết tối thiểu sẽ có 1 người đọc nó, “cô giáo” :-D Chẳng cần thiết người “quan tâm” có thèm đọc đến hay ko.

      • P thấy V có nhiều “khách hàng thân thiết” lắm đó chứ, sao mà hạ mức tối thiểu xuống đến 1 thôi vậy? Mấy người còn lại buồn chết!

  2. À, có lẽ vì tâm trạng, nhưng P thật sự thích background mới này. Cảm thấy thư giãn và dễ chịu.

    • cảm ơn P. V cũng thấy đến lúc phải chuyển qua một cái gì đó ít u ám hơn tí, nên xài cái này :)

  3. Về nhà nghỉ ngơi đi, suy nghĩ nhiều ko tốt, vô thì đi chơi đâu, tao dẫn đi

  4. 8. lại.. nửa vời nữa rồi! (:/

  5. Trời về VN mới hơn 1 tuần mà nhiều tâm sự vậy? Nghĩ ngợi nhiều chỉ thêm già thôi V à, kệ những người nhòm ngó, mình sống đúng với mình là được. Tranh thủ thời gian này đi du lịch đâu đó cho thoải mái đi V.

  6. Ra Hanoi chơi đi, tớ làm guide. (H)

Leave a Reply

Required fields are marked *.

*


:-[ (B) (^) (P) (@) (O) (D) :-S ;-( (C) (&) :-$ (E) (~) (K) (I) (L) (8) :-O (T) (G) (F) :-( (H) :-) (*) :-D (N) (Y) :-P (U) (W) ;-)