.

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
Sometimes I just don’t get it, typical
But when I think it through it’s, oh, so clear
Sometimes I ask for too much but now I know
Cause when I think it through it’s only fear
No, I couldn’t stand losing you
How could I ever do?
Don’t even know if it’s true
What if there’s no sun shining after the rain?
What if there’s no laughter to conquer the pain?
I don’t wanna crawl in this silent despair
But if it all ends, how could it be fair?
How could it be fair?
Nowadays I feel the same as I always used to do
Everyday I’ve had the doubt of you walking out the door
I didn’t want anyone else, porque sempre foste tu
I try to keep my confidence, but it’s all so insecure
No I couldn’t stand losing you
How could I ever do?
Don’t even know if it’s true
What if there’s no sun shining after the rain?
What if there’s no laughter to conquer the pain?
I don’t wanna crawl in this silent despair
But if it all ends, how could it be fair?
How could it be fair?
Whatever you say or do, I always appreciate it
But now I feel like our love is filled with hatin’
Don’t think it is fair
This silent despair
And if there’s no sun shining after the rain
And if there’s no laughter to conquer the pain
I don’t wanna crawl in this silent despair
But if it all ends, how could it be fair?
How could it be fair?
~~~
Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
Lặng yên căn gác, lặng yên vầng trăng
Lặng yên thơm ngát môi hồng thật trong sáng
Ánh mắt bên ô cửa sổ, cứ thao thức mong chờ
Cơn gió lạ …
Ngủ ngon anh nhé tình yêu của em
Và ngày mai sẽ ngọt ngào những ước hẹn
Phải làm chi để hết buồn, chỉ vì quá nhớ người
Một cảm giác trống vắng đến hiu quạnh.
Ngoài đời sương gió tội lắm đôi vai gầy
Giờ anh nơi ấy, hình dung em chốn này
Rất cần hơi ấm, rất sợ đêm trắng
Em thường vẫn ước ao rằng:
Một ngày đang đến, ngày ấy không xa vời
Và anh sẽ đến … nhìn em … hé môi cười!
Anh về đi nhé, hãy về đi nhé
Chính nơi mà ta hẹn thề!
Quanh đi quẩn lại gần hết năm học rồi. Mùa đông đã qua, nóng như quỷ. Vậy mà chọn đúng mùa này để về Việt Nam. Tóm lại là sẽ đặt chân lên Tân Sơn Nhất cỡ ngày 6 tháng 8, rời cùng sân bay ngày 1 tháng 9. Dịp này chính là để dành cho gia đình, vì có trời biết lần tới về Vn sẽ là lúc nào. Nhưng có nằm nhà thì cũng chỉ được vài ngày, dù có muốn hay không :-P . Do vậy, ai có vợ/chồng rồi thì chuẩn bị để ra mặt, còn ai có việc phải biệt tích trong thời gian đó thì báo giùm nha, khỏi mắc công tìm.

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
(bấm vào nút hình tam giác để nghe nhạc, nếu không có tiếng thì bấm chuột phải vào đây)
Comparisons are easily done
Once you’ve had a taste of perfection
Like an apple hanging from a tree
I picked the ripest one
I still got the seed
You said move on
Where do I go
I guess second best
Is all I will know
Cause when I’m with him
I am thinking of you
Thinking of you
What you would do if
You were the one
Who was spending the night
Oh I wish that I
Was looking into your eyes
You’re like an Indian summer
In the middle of winter
Like a hard candy
With a surprise center
How do I get better
Once I’ve had the best
You said there’s
Tons of fish in the water
So the waters I will test
He kissed my lips
I taste your mouth
He pulled me in
I was disgusted with myself
Cause when I’m with him
I am thinking of you
Thinking of you
What you would do if
You were the one
Who was spending the night
Oh I wish that I
Was looking into…
You’re the best
And yes I do regret
How I could let myself
Let you go
Now the lesson’s learned
I touched it I was burned
Oh I think you should know
Cause when I’m with him
I am thinking of you
Thinking of you
What you would do if
You were the one
Who was spending the night
Oh I wish that I
Was looking into your eyes
Looking into your eyes
Looking into your eyes
Oh won’t you walk through
And bust in the door
And take me away
Oh no more mistakes
Cause in your eyes I’d like to stay…
stay….

Đó là cảm giác của Việt lúc này. Sáng dậy 4 độ C phải mặc áo khóac đi học, giờ 11h đêm lại lên đến 23 độ C, sáng mai sẽ lên 27 độ. Ho gần hết hẳn rồi, nhưng vẫn phải cẩn thận. Vẫn còn đang trong quá trình chẩn đóan để phân biệt giữa hen và dị ứng với môi trường, và nếu dị ứng thì tác nhân chính là giống gì để còn biết đường mà uống thuốc phòng … Không bị thì thôi, đến khi bị mới biết, thà mấy bệnh bình thường như cúm vậy mà dễ trị hơn. Ỏai. Lâu lâu (1-2 năm) lại ho, mà chỉ có mỗi ho, không sổ mũi, viêm họng, hay bất kì cái gì khác. Chỉ tổ ảnh hưởng công việc.
Sáng nay ngồi xe búyt lên trường, phát hiện được một điều: lý do tại sao người ta đeo nhẫn đính hôn, và nhẫn cưới. Chẳng phải để tượng trưng cho tình yêu quái gì, thậm chí cũng chẳng phải để cho đẹp. Lý do chính là để đánh dấu lãnh thổ đã bị xâm chiếm, miễn đụng vào. Hồi trước mình cười 1 đứa bạn gái vì nó chăm chú đến ngón tay mấy anh đẹp trai tìm nhẫn, hôm nay mình tình cờ nhìn xuống cũng ngón tay ấy. Đối tượng lên xe sau, liếc ngó một hồi, bắt gặp ánh mắt mình, ngồi xuống bên cạnh. Trước giờ không để ý, nhưng có vẻ ăn mặc cho ra hồn đi ra ngòai đường cũng có tác dụng của nó ^_^, dù là chỉ là trên xe búyt công cộng, dù là sáng sớm ai cũng mắt nhắm mắt mở. Rốt cuộc cũng chẳng có một lời đối thọai nào, đóan tại cái nhẫn to đùng ấy. Mỉm cười nhớ đến một câu thọai trong phim: Tôi hứa với chồng sắp cưới sẽ chung thủy với anh ta trong vòng bán kính 20 cây số xung quanh thành phố Los Angeles. Ngòai khu vực ấy, tôi cũng như bao nhiêu cô gái khác, sẳn sàng ngọai tình khi có dịp.
Về đến nhà, cơm nước xong, ngồi viết vài dòng, xem phim một xíu, rồi đi ngủ. Giờ bắt đầu ngồi làm, não họat động, là chẳng thể nào ngủ được trước 2 giờ sáng. 11h đêm rồi. Từ lúc ho đến giờ, chẳng dám ngủ trễ. Vả lại, đang rất ghiền Chuck. Charles Bartowski gợi lại một chút gì đó về mình, dù đó chỉ là giấc mơ. (Vô tình) nắm giữ tất cả các thông tin tuyệt mật của tổ chức, Chuck bị CIA cử 2 điệp viên giỏi nhất của tổ chức để bảo vệ. Chuck yêu 1 trong số đó, dù anh chẳng biết gì về cô, không tên thực, không quê quán, không tuổi, ngọai trừ việc cô là 1 sát thủ thượng thặng. Vì lý do nghề nghiệp, anh không thể yêu cô, dù ngòai đời cô đóng giả người yêu của anh, ôm anh, và hôn anh hằng ngày. Thêm vào đó, CIA có thể sẽ giết anh bất kì lúc nào nếu họ cảm thấy không thể bảo vệ được anh, phòng khi bí mật bị lọt ra ngòai, và người thi hành lệnh đó rất có thể sẽ là cô. Nhân một lần anh (vô tình) cứu cô, cô tỏ ý muốn bật mí 1 thông tin về mình để cảm ơn. Chuck từ chối, và bảo: I don’t need to know more. not about who u were. because as much as you don’t think so, i know who you are. a girl i’d like to share a burger with. (Đọc bản tiếng anh đi, dịch nghe chuối lắm …)
Liệu bạn có nhận được ra mình đang yêu nếu tim không đập nhanh ?
Đăng trong mục Vẫn vơ bởi Việt
Khi nhận được tin có người thân bị mất, cơ thể bạn phản ứng trước (bủn rủn tay chân, đầu óc xoay cuồng, đứng không vững), hay là bạn cảm thấy buồn trước ? Theo giáo sư Robert Sapolsky (đại học Stanford, một chuyên gia hàng đầu thế giới về nghiên cứu não), câu trả lời sẽ là phản ứng của cơ thể bạn! Và còn đáng kinh ngạc hơn nữa, ông (và nhiều chuyên gia lỗi lạc khác) cho rằng cảm giác buồn ấy là bắt nguồn từ phản ứng của cơ thể bạn! Nói một cách khác, nếu cơ thể bạn không phản ứng (vì lý do khách quan như bệnh tật, hay vì lý do chủ quan nào đó), bạn sẽ không cảm thấy buồn.
Nhận định này thực ra không có gì mới. Cho kim đồng hồ chạy ngược một tí, về cuối thế kỉ 19, đầu thế kỉ 20. William James (giáo sư trưởng khoa tâm lý học và khoa triết học thuộc đại học Harvard) được xem là cha đẻ của ngành tâm lý học hiện đại của Mỹ (cùng với 1 số nhân vật khác). Một trong những công trình con cưng của ông là nghiên cứu để giải thích nguồn gốc của cảm xúc. Một ví dụ điển hình mà ông thường đưa ra là tình huống gặp thú dữ trong rừng. Thử tưởng tượng, bạn đang đi dạo thư giãn trên một đường mòn ở bìa rừng. Bất thình lình, một con gấu xuất hiện, và bắt đầu tiến gần về phía bạn. Dĩ nhiên, bạn sẽ hỏang sợ. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi cái cảm giác hỏang sợ ấy là gì, và bao gồm những cái gì ? Câu hỏi có vẻ hơi ngớ ngẩn … nhưng William, vốn là một nhà khoa học, bắt đầu nghiên cứu một cách tỉ mỉ cách trả lời câu hỏi này. Cuối cùng, ông trình lên giả thuyết cảm giác là một nhận thức về cơ thể bạn. Bước 1, bạn nhận thấy con gấu xuất hiện trước mặt. Bước 2, adrenaline (một lọai hormon kích thích phản ứng sinh tồn của lòai người, còn có tên gọi khác là epinephrine) được thận tiết ra ngập tràn trong mạch máu, dẫn đến tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, và một số phản ứng khác. Bước 3, bước cuối cùng, chỉ khi bộ não thấy những phản ứng đó của cơ thể, bộ não mới bắt đầu gây nên cảm giác hỏang sợ. Nói một cách khác, cảm giác bắt nguồn từ những phản ứng của cơ thể. Nếu vì một lý do nào đó, cơ thể bạn không còn khả năng phản ứng trong tình huống đó, nếu tim bạn không còn có thể đập nhanh, nếu cơ thể bạn không còn tiết ra được adrenaline, bạn sẽ không còn cảm giác hỏang sợ.
Đọc đến đọan này, Việt có thể tưởng tượng ra nhiều người bật cười, nghĩ cha này chỉ nói nhảm. Bằng chứng đâu ? Và suy cho cùng, chẳng lẽ một người bị liệt tòan thân khi gặp một con gấu trong rừng, thì sẽ không hỏang sợ ? Vô lí.
Không hẳn. Theo giáo sư Antonio Damasio (trưởng khoa Tâm Lý Học và Thần Kinh Học của trường University of Southern California), trong vài chục năm gần đây, có rất nhiều nhà nghiên cứu đã bỏ thời gian khảo nghiệm lại giả thuyết của William James. Khởi nguồn, một nhà thần kinh học nhận ra mình ít bị xúc động hơn trước kể từ sau một vụ tai nạn khiến ông bị liệt kể từ cổ xuống. Ông chia sẽ nhận định này với vài người bạn cũng bị liệt, và họ cũng đã khẳng định điều tương tự. Họ đều cảm thấy ít hạnh phúc hơn, ít buồn bã hơn khi là mình chưa bị liệt. Giáo sư Damasio cho rằng sự tồn tại của con người gắn liền với 1 cơ thể. Bản chất của niềm vui và sự đau khổ sẽ không có ý nghĩa gì nếu chúng không gắn liền với chuỗi phản ứng của cơ thể. Một người bị liệt, tùy vào trường hợp, tuy có thể không hòan tòan mất hẳn cảm giác, khả năng vui/buồn sẽ giảm đi rất nhiều.
Suy cho cùng, nếu bạn cố nhớ lại lần gần đây nhất bạn cảm thấy buồn, bạn sẽ diễn tả cảm giác buồn đó như thế nào ? Hay là lần gần đây nhất bạn cãi nhau với bạn gái ? Hay là cảm giác yêu ?
Thêm nữa, những phản ứng này bắt đầu sớm hơn, và kết thúc chậm hơn ở cơ thể phụ nữ, so với cơ thể đàn ông. Đó là lý do tại sao nhiều người nghĩ phụ nữ đa cảm hơn.
Công việc bận quá không đi Washington DC xem lễ hội anh đào được, nên lúc chiều bỏ 1/2 tiếng đi vòng vòng trong khu phố chụp ảnh … hoa anh đào ^_^ Không nhiều như ở DC, nhưng cũng đủ để nghe được mùi từ tuốt trong nhà.
Để ra đây 2 tấm thôi, lúc này rảnh đăng tiếp. Bấm vào hình để xem các kích cỡ khác.
Cưới
- Có trẻ con trong nhà
- Lúc nào cũng có bạn đồng hành – bạn lúc tuổi già – người quan tâm đến mình
- Có đối tượng để yêu và chơi đùa với
- … Dù sao cũng tốt hơn là một chú chó
- Mái ấm, và một người giữ gìn nó
- Sự cuốn hút của âm nhạc và chat chit với người khác giới
- … Các điểm trên đều tốt cho sức khỏe
- … Nhưng sẽ lãng phí rất nhiều thời gian
- Chúa ơi, không thể nghĩ đến chuyện làm việc cả đời, cần cù như một chú ong vô tính. Cứ làm, làm, làm không nghỉ, rồi sau đó là … không khí, không có gì cả, không có gì để chờ đợi, để kì vọng, để đặt niềm tin và hi vọng vào
- … Không, không thể để cho chuyện đó xảy ra
- Thử tưởng tượng cảnh sống cả ngày 24 tiếng trong căn nhà đầy khói thuốc và bụi bặm ở London … một mình
- Rồi tưởng tượng cảnh một cô vợ hiền lành, dễ thương, nằm trên ghế sofa, với ngọn lửa ấm cháy tí tách trong lò sưởi, một cuốn sách hay, và có thể là một bài hát hay
- Thử so sánh cảnh này với cái hiện thực xám xịt ở phố Great Marlborough
- Cưới – Cưới – Cưới – giả thuyết đã được chứng minh
Không cưới
- Không có trẻ con trong nhà
- Không có cuộc sống thứ hai
- Không ai chăm sóc lúc tuổi già
- Làm việc để làm gì nếu không có sự thông cảm và đồng tình từ người thân
- … đối với người cao tuổi, còn ai là người thân ngọai trừ gia đình và họ hàng ?
- Tự do đi đến bất kì nơi nào mà mình muốn
- Quyền lựa chọn mối/cách quan hệ xã hội tùy thích, không bị hạn chế trong những mối quan hệ đó
- Không bị buộc phải thăm viếng họ hàng, không cần hở tí là phải suy tính, nhún nhường
- Không phải trả chi phí của và chịu những mối lo âu về con cái
- Không phải cãi nhau
- Không phải lãng phí thời gian quí giá
- Không đọc sách được vào buổi tối
- Không bị béo phì và thụ động
- Không có những mối lo âu, và trách nhiệm
- Có ít tiền hơn để mua sách và những thứ khác
- Nếu có nhiều con thì sẽ bị buộc phải cày để kiếm tiền nuôi gia đình, không tốt cho sức khỏe
Nhưng nếu vợ tương lai không muốn cưới, thì tất cả những suy nghĩ ở trên trở nên quá kiêu hãnh, và dị dợm.
Cưới đã là quyết định. Nhưng khi nào, sớm hay muộn ?
- Người ta bảo nên sớm, nếu không sẽ không tốt cho việc sinh đẻ
- Sớm, vì tính nết còn linh họat
- Sớm, vì cảm xúc còn tràn đầy
- Nếu trễ, sẽ nhỡ mất những hạnh phúc có thể ngửi, nếm, thấy, nghe, cảm được
- Nhưng nếu cưới ngày mai
- Sẽ có vô vàn điều phiền hà, chi phí
- … mua nhà và đồ đạc trang trí
- Quan hệ xã hội sẽ bị hạn chế
- Phải dậy sớm
- Sự khó xử
- Lãng phí thời gian (trừ khi thiên thần nhỏ có thể chăm lo nhà cửa để mình yên tâm làm việc)
- Không quản lí được công việc hằng ngày khi lúc nào cũng phải đi với thiên thần nhỏ
- Ew ! Sẽ không bao giờ học xong tiếng Nhật
- Không còn quay trở lại được lục địa Châu Âu
- Không bao giờ được bay trên kinh khí cầu
- Không bao giờ được leo lên đỉnh Himalaya solo
- Tên nô lệ tội nghiệp, mày sẽ khổ hơn cả một thằng ăn xin ở Châu Phi
- Mày sẽ phải sống kiếp bần hàn (trừ khi thiên thần nhỏ là tỉ phú, hay là con của tỉ phú)
- Không sao, cậu bé đừng lo
- Vui lên
- Mày không thể sống cô độc mãi, đến khi tuổi già, không bạn bè, không con cái, lạnh lẽo, và khi trán bắt đầu có nếp nhăn
- Đừng suy nghĩ nữa
- Đặt niềm tin vào cơ hội này
- Ngẩng đầu lên
- Trên đời này có rất nhiều nô lệ hạnh phúc !
Có câu hỏi thì ghi bên dưới. Có thêm một điều muốn bật mí, nhưng viết ra hẳn thì sẽ mất hay, và cũng chẳng viết ra để làm gì nếu không ai quan tâm.
Ngẫu nhiên
- a dream full of hesitations: you liked a girl. you never said anything to her. you hesitated. she went her way, you went yours. she was successful, you were not far behind. ...
Mái ấm trên mạng
Phản hồi mới
- Việt (124 phản hồi) on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- SE on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- Việt (124 phản hồi) on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- lavy on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- lavy on Tượng Jizō ở chùa Zōjō



