Viết bài này ngắn thôi. Có để trên máy trong vp mấy bài muốn bình luận, nhưng điện chập mất hết. Hôm trời mưa, mình lên đến là cắm máy sưởi vào để dưới chân để khô giày, gặp trúng con bạn cùng nhóm cắm máy sưởi của nó, rồi một thằng nữa bật microwave lên hâm đồ ăn trưa. Cả 3 bác, mỗi bác đều nuốt điện như chiến hạm, cùng vào 1 đường dây, cầu chì đứt tức khắc. Mà trí nhớ cũng kém thực, chẳng còn nhớ gì cả. Càng về sau này, càng multi-task, càng quên mau. Ví dụ như hiện giờ, viết blog, chát với 1 người, tìm cách đặt chỗ squash ball để cuối tuần chơi, nghe bác Rain/Bi, và đọc lịch thi đấu của đội ice hockey. Mang tiếng là giải trí :mrgreen: , nhưng cũng phải giải trí nhiều thứ 1 lúc. Nói đến bác Rain, hát thế mà sao fan nhiều kinh dị. Mới để cái album lên, nhảy lên result đầu tiên của google khi search chữ rainism, là blog lập tức bị ngập… À, nhớ được 1 tin rồi, máy tính của Nasa trên trạm không gian trên kia bị virus :wink: . Số là có bác phi hành gia, đem theo thanh USB làm gì cũng chẳng biết, thế nào mà cắm vào máy, làm máy dính luôn con virus chôm mật khẩu của dân chơi game, hahaha. Virus máy tính mà cũng ra ngòai không gian trước cả mình, sao nản thế ? tíêp nối chuyện nản, lịch vài ngày quan trọng trong 1 tháng tới: 30/10 nộp bản đề xuất luận án tiến sĩ cho hội đồng giáo sư, (25 trang). 2) 3/11: nộp đề xuất xin tiền và thời gian thí nghiệm tại lò phản ứng hạt nhân (8 trang). 7/11: trình đề tài tiến sĩ trước hội đồng gs (1 tiếng nói, 2 tiếng câu hỏi). 21/11: nộp bản tóm tắt cho bài thuyết trình tại hội nghị của hội vật lý Mỹ vào tháng 3 năm tới (1 trang), nhưng giờ vẫn chưa viết lấy 1 hàng, chưa biết thuyết trình về cái gì. lúc nào đó trong tháng 11: nộp bài muốn đăng trên tạp chí chuyên môn (34 trang), đã đến bảo thảo thứ 6 rồi, vẫn chưa hài lòng 1 tí nào. hên là năm nay không tham dự hội nghị của hội hóa học Mỹ (giữa tháng 11), chứ không thì chắc chết.
nếu đầu tiên thì nhàm, mà cũng không chắc mình được đầu tiên. nếu ở giữa thì nói làm quái gì, cứ như mình để phần mềm gợi nhớ, một câu sáo rỗng, và bị đưa vào nhóm 1,2,3. còn cuối cùng, mình được đứng hẳn một mình, dù tốt dù xấu. thấy điểm hay chưa ? mà, ko trả lời được 1 câu thì ko có lần sau đâu.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
khi cơn vui đã hết, tiệc đã tàn, màn đã hạ, sẽ còn ai ở lại ? ai là người thực sự quan tâm, và ai là người chỉ muốn “chia vui” ? hay chỉ còn mình tự nhìn vào đáy sâu thẳm của tâm hồn mình, tìm mãi chẳng thấy lối ra, mà cũng không có câu trả lời cho 2 câu hỏi trên ? chẳng phải đó là một câu hỏi muôn thưở ?
~~~~~~~~~~~~~~~~~
cần tất cả những may mắn có thể nhận được, nhất là cho ngày 7/11.
22/10/2008 at 11:18 pm
trời, qua blog Việt đọc giải trí, đọc cái bài kế cuối (nói về kinh tế gì đó, bữa trước vào mà buồn ngủ quá nên chưa kịp đọc) thì bị rơi vào một ma hồn trận (hic P ngán nhất là nghe nói về kinh tế) nên đọc được đọan đầu, qua tiếp bài này, đọc thấy cũng hiểu hiểu, có nội dung (
), ai dè càng đọc càng đi vào ngõ cụt, hổng hiểu gì hết, huhuhu
Kiểu này sao dám vào blog Việt đọc giải trí nữa, hic…
Dù sao thì cũng chúc Việt may mắn ^_^ và sớm tìm được người “thật sự quan tâm”.
24/10/2008 at 10:07 am
P ngán thì cũng cố mà tìm hiểu đi P. Giờ thì ko sao, nhưng sau này ra, làm chủ một gia đình, có chút tiền để dành, bỏ vào ngân hàng, đầu tư, thì những chuyện đó sẽ có ảnh hưởng trực tiếp. Mà cũng chẳng cần p liên quan trực tiếp, chỉ cần cty p, trường p, có đụng đến họ, là cũng đủ ảnh hưởng rồi … Đọc kinh tế, tin tức, giá cả, nhưng thực tế là học tâm lý con người thôi, cách con người ta phản ứng khi nghe tin sẽ làm ảnh hưởng đến cung, cầu, đến giá cả.
04/11/2008 at 12:35 pm
05/11/2008 at 1:05 pm
Dũng: cảm ơn ku. Dĩ nhiên là lúc nào cũng cố gắng rồi. Nhưng không vứt bỏ những suy lo hằng ngày được đâu. Ai cũng muốn vậy, nhưng chẳng ai làm được cả.