Thụy Du

Sa mưa

| 8 Comments

Có vài người hỏi tại sao dạo này ít viết bên thuydu quá. Nghĩ lại, quả thực không có hứng viết. Cuối tháng trước có viết thì cũng chỉ về chuyện tình cảm, nhưng chuyện còn nóng quá, con người ta dễ thiếu bình tĩnh và sáng suốt, chẳng mở miệng chắc cũng chỉ nhớ nhung hờn giận, chẳng ích lợi gì. Giờ tỉnh táo hơn ngồi nhìn lại cứ như một trò chơi trẻ nít, muốn ăn kẹo, biết là mẹ không cho, biết là nhà không còn, bíêt là kẹo ngọt không hợp với răng sâu hiện giờ của mình, nhưng vẫn khóc lóc đòi cho bằng được vì hồi giờ được mẹ nuông chiều, muốn gì được nấy. Tự tin là chỉ có mình xứng đáng được ăn kẹo, là nếu kẹo ngọt có “cái đầu” thì sẽ hối hận vì bỏ lỡ dịp được mình ăn, nhưng suy cho cùng, ai quan tâm đến chuyện mình và kẹo ngọt nếu không phải là chỉ có mình ?  Sau đó, Vy từ VN sang, trường bắt đầu vào mùa. Chẳng dám dùng cớ bận rộn đến mức không có thời gian để viết, vì chưa đến mức đó, nhưng quả thực tìm không ra một khỏang thời gian rảnh liền mạch nào dài đủ, mà tách ra thì hơi nản.

Có lẽ nên mở đầu bằng bài báo này (xem). Chiều hôm nào ấy đầu hơi bị bão hòa, đọc tài liệu không vô nữa. Bình thường thì đi dạo ra công viên, ngồi cạnh hồ nước tí rồi về là làm tiếp, nhưng hôm nay se se lạnh, chẳng mang áo khóac, không muốn bị cảm, nên ngồi trong văn phòng đọc báo, thấy nó. Thọat nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng đọc vô thì thấy có vài chi tiết đáng chú ý. 1) Nhân vật này cùng họ với mình. Hầy. Lướt nhanh xuống xem quê quán ở đâu, thấy Kiên Giang thì yên tâm. 2) Nàng này cũng bằng tuổi với mình, lại xinh xắn. Bình thường hình má mì xấu hoắc, ít nhất là lúc bị bắt, mắt mũi tèm nhem, nhưng ở đây thì khác. Không khéo ra đường cua nhầm thì chết. Éc. 3) Chi tiết cuối cùng, nhưng lại quan trọng nhất: không hiểu sao trong đầu mình lại thấy nó rẻ rẻ thế nào. Biết là không nên nghĩ thế, 500USD thì gần bằng lương bình quân tháng của người VN rồi. Nhưng cái cảm giác ấy nó cứ vướng mãi. Nhất là khi đọc thấy đọan “đại gia đi campuchia đánh bài mang theo các em xinh tươi”. Chắc là “tiểu gia” mà ghi nhầm.

Đề tài thứ hai là về chuyện tính khí. Phụ nữ có kì, những ngày đó chị em thường hay cáu gắt, nóng giận thất thường. Vậy nam có những ngày tương tự không ? Tính khí mình ngày càng giống phụ nữ, vui, buồn, nhớ, giận, toàn bất chợt, chẳng đóan được. Như hôm nay, nghe Tình Khúc Buồn, cũ như gì, lại còn thấy … cảm, haha. Hôm kia đi cắt tóc, nhìn tóc mình chán quá, muốn chơi kiểu du côn (xem). Đưa đọan video lên cho bà cắt tóc xem, bà ấy nhìn mình sửng sốt, hỏi chứ cắt tóc thế này làm gì, để khoe người yêu à ? Mình bảo mình qua tuổi ấy rồi, bả cười đến mức không đứng thẳng người được, bảo mình thế này thì có bao nhiêu tuổi đâu mà qua với không. Ngồi vừa cắt tóc vừa nói chuyện một lúc, bà ấy cũng gật gù tạm hiểu, hay là giả vờ hiểu vì lịch sự. Đã 24 tuổi rồi, hiện giờ bận quá, công việc đầy đầu, có những chuyện khác quan trọng hơn để lo, chẳng hơi nào mà làm chuyện đó. Cái gì đến thì cũng sẽ đến. Cắt thế này để cảm thấy mình mới hơn, có thế thôi. Cái đấy người ta bảo “cái miệng thì nói cứng”

Kết thúc cũng bằng 1 tin. Trong danh sách 30 doanh nhân trẻ (dưới 30 tuổi) có triển vọng của nước Mỹ, tìm thấy 1 người Việt Nam, Vũ Thái (xem). Tấm cỡ thì còn nhỏ như con kiến, còn lâu (nếu có) mới trở thành nhưng Bill Gates hay Steve Jobs được, nhưng cũng hay hay vì có được người Việt. Dù kinh tế đang khủng hỏang, chứng khóan suy sụp, và những công ty tương tự đang mở ra rất nhiều, nhưng nếu công ty sống sót sau cơn bão tài chính thì thường là phát triển rất mạnh.

À, hôm nay là sn của Hòang Việt, nam nhân vật chính trong đọan “phim” nóng năm ngóai. Ngồi ngẫm nghĩ chẳng biết nhân vật nữ chính Thùy Linh có tặng quà sn không ? Ôi xã hội lòai người quả là phức tạp. Sẽ rất là thú vị nếu bây giờ ngồi sắp xếp lại, 1 năm qua đi, giờ ai đi với ai, ai thù ai, ai thành công, ai thất bại, con người ta có quên nhanh không, có dễ tha thứ không, tình cảm đó là thực hay cũng chỉ là trò chơi con trẻ, có ai bị tổn thương, bị ảnh hưởng, hay là vẫn thản nhiên bước tới như không có chuyện gì xảy ra … ?

8 Comments

  1. nice entry..very informative nhe :d

  2. poor V, mai mốt có muốn ăn kẹo nhớ là phải hỏi trước Mẹ có cho phép ko ấy!

  3. Một bài viết với tâm trạng “tĩnh”… P thích mình ở trong tâm trạng này ^_^

  4. SE: thanks :mrgreen:

    q: :mrgreen:

    p: mừng p ko cho là nó hơi chua chát …

  5. :lol: Thất thường…dấu hiện tâm trạng ko ổn? Bị tâm lý rồi…ai cũng phải có tâm trạng này, giống tao, he he :mrgreen:

  6. Sao tự dưng đọc entry này thấy buồn quá…?! :?

  7. B/T: suy nghĩ nhiều thì có, buồn thì ko đâu 2 bạn. Hầy. Xem ra bạn V có khiếu viết blog khiến cho người ta nghĩ là mình buồn nhỉ :twisted:

  8. Ơ ko, B có nói là V buồn đâu. B nói là B đọc entry này, và tự dưng B thấy buồn… :cry:

Leave a Reply

Required fields are marked *.

*


:-[ (B) (^) (P) (@) (O) (D) :-S ;-( (C) (&) :-$ (E) (~) (K) (I) (L) (8) :-O (T) (G) (F) :-( (H) :-) (*) :-D (N) (Y) :-P (U) (W) ;-)