• re-watch ai otsuka's performance at the 60th kouhaku gassen. her dress is both weird and cool!
  • it's been such a long day... feel tired already, and it's only tuesday night. haven't even met with my advisor yet (wednesday)...

Xem bài viết trong tháng September, 2008

Một điểm khác biệt giữa các sự kiện thể thao chuyên nghiệp, từ bóng đá, bóng chày, bóng trên băng (ice hockey),… mà V nhận ra giữa Mỹ và VN là các họat động phụ đi kèm. Ví dụ như trận bóng chày này, không khí như lễ hội. Cuối trận, pháo hoa đốt cả 15-20 phút… Một trận bóng chày không chỉ là bóng chày, mà là một họat động giải trí cuối tuần cho cả gia đình, con nhỏ, cha mẹ, và ông bà.

Áo này mặc nhìn thấy mập quá

Hai bé trai (Nhật) giành gậy

đọc thêm »

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Có vài người hỏi tại sao dạo này ít viết bên thuydu quá. Nghĩ lại, quả thực không có hứng viết. Cuối tháng trước có viết thì cũng chỉ về chuyện tình cảm, nhưng chuyện còn nóng quá, con người ta dễ thiếu bình tĩnh và sáng suốt, chẳng mở miệng chắc cũng chỉ nhớ nhung hờn giận, chẳng ích lợi gì. Giờ tỉnh táo hơn ngồi nhìn lại cứ như một trò chơi trẻ nít, muốn ăn kẹo, biết là mẹ không cho, biết là nhà không còn, bíêt là kẹo ngọt không hợp với răng sâu hiện giờ của mình, nhưng vẫn khóc lóc đòi cho bằng được vì hồi giờ được mẹ nuông chiều, muốn gì được nấy. Tự tin là chỉ có mình xứng đáng được ăn kẹo, là nếu kẹo ngọt có “cái đầu” thì sẽ hối hận vì bỏ lỡ dịp được mình ăn, nhưng suy cho cùng, ai quan tâm đến chuyện mình và kẹo ngọt nếu không phải là chỉ có mình ?  Sau đó, Vy từ VN sang, trường bắt đầu vào mùa. Chẳng dám dùng cớ bận rộn đến mức không có thời gian để viết, vì chưa đến mức đó, nhưng quả thực tìm không ra một khỏang thời gian rảnh liền mạch nào dài đủ, mà tách ra thì hơi nản.

Có lẽ nên mở đầu bằng bài báo này (xem). Chiều hôm nào ấy đầu hơi bị bão hòa, đọc tài liệu không vô nữa. Bình thường thì đi dạo ra công viên, ngồi cạnh hồ nước tí rồi về là làm tiếp, nhưng hôm nay se se lạnh, chẳng mang áo khóac, không muốn bị cảm, nên ngồi trong văn phòng đọc báo, thấy nó. Thọat nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng đọc vô thì thấy có vài chi tiết đáng chú ý. 1) Nhân vật này cùng họ với mình. Hầy. Lướt nhanh xuống xem quê quán ở đâu, thấy Kiên Giang thì yên tâm. 2) Nàng này cũng bằng tuổi với mình, lại xinh xắn. Bình thường hình má mì xấu hoắc, ít nhất là lúc bị bắt, mắt mũi tèm nhem, nhưng ở đây thì khác. Không khéo ra đường cua nhầm thì chết. Éc. 3) Chi tiết cuối cùng, nhưng lại quan trọng nhất: không hiểu sao trong đầu mình lại thấy nó rẻ rẻ thế nào. Biết là không nên nghĩ thế, 500USD thì gần bằng lương bình quân tháng của người VN rồi. Nhưng cái cảm giác ấy nó cứ vướng mãi. Nhất là khi đọc thấy đọan “đại gia đi campuchia đánh bài mang theo các em xinh tươi”. Chắc là “tiểu gia” mà ghi nhầm.

Đề tài thứ hai là về chuyện tính khí. Phụ nữ có kì, những ngày đó chị em thường hay cáu gắt, nóng giận thất thường. Vậy nam có những ngày tương tự không ? Tính khí mình ngày càng giống phụ nữ, vui, buồn, nhớ, giận, toàn bất chợt, chẳng đóan được. Như hôm nay, nghe Tình Khúc Buồn, cũ như gì, lại còn thấy … cảm, haha. Hôm kia đi cắt tóc, nhìn tóc mình chán quá, muốn chơi kiểu du côn (xem). Đưa đọan video lên cho bà cắt tóc xem, bà ấy nhìn mình sửng sốt, hỏi chứ cắt tóc thế này làm gì, để khoe người yêu à ? Mình bảo mình qua tuổi ấy rồi, bả cười đến mức không đứng thẳng người được, bảo mình thế này thì có bao nhiêu tuổi đâu mà qua với không. Ngồi vừa cắt tóc vừa nói chuyện một lúc, bà ấy cũng gật gù tạm hiểu, hay là giả vờ hiểu vì lịch sự. Đã 24 tuổi rồi, hiện giờ bận quá, công việc đầy đầu, có những chuyện khác quan trọng hơn để lo, chẳng hơi nào mà làm chuyện đó. Cái gì đến thì cũng sẽ đến. Cắt thế này để cảm thấy mình mới hơn, có thế thôi. Cái đấy người ta bảo “cái miệng thì nói cứng”

đọc thêm »

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

đọc thêm »

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Dự định: chụp trăng rằm

Thực tế: mây đen giăng đầy trời.

Ngẫm: gương mặt đẹp nhất khi được chiêm ngưỡng dưới ánh trăng, một nửa bằng mắt, phần còn lại bằng trí tưởng tượng.

đọc thêm »

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Từ giờ chắc sẽ siêng post hình mình hơn …

đọc thêm »

VN:F [1.8.4_1055]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Ngẫu nhiên

  • Quyến rũ ghê: Đọc báo thấy thị trưởng thành phố San Francisco vừa cưới vợ hôm nay. Cô dâu là diễn viên, kiêm đạo điễn phim, tốt nghiệp đại học ở Stanford, lấy MBA c...

Mái ấm trên mạng

Hình ảnh trên Flickr  Mạng xã hội trên Facebook  Nhạc đã nghe trên LastFM  Sách đã đọc trên LibraryThing  Video Clip yêu thích trên Youtube  Nghe nhạc online trên server riêng  Blog Thụy Du  Twitter  

Phản hồi mới

Khảo sát ngẫu nhiên

Bạn làm nghề gì ? (Cũng là tò mò, sẽ chẳng có cách nào Việt biết bạn là ai)

Xem kết quả

Loading ... Loading ...

Ikimono gakari – Yell

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.


I look back on the footprint I've left again and again
Thinking "Where is 'me' now?"
I scooped up the dead leaves in my hand
And drew my dreams on the autumn window with my numb fingertips

I have wings but I can't fly
I'm afraid of being alone, it's too painful
We're leaving behind those days of cuddling in the gentle sun
And walking on to our lonely dreams

Goodbye isn't a sad word
It's a yell that connects us to our respective dreams
I'll hold the days we spent together in my heart
And take off alone to my next sky

Why do we get impatient for an answer
And search for ourselves in darkness so deep that we get lost in it?
When we have the tears and straightforward smiles
Of just loving someone, right here?

When it comes to our real selves, we get off track, get confused
And think it’s made up by other people's words
We'll take hold of our natural weakness and the strength to face it
And start running to tomorrow for the first time

Maybe every time we say goodbye to someone
We can change, we can become stronger
Even if we take off to different skies
This love won't stop, it still remains in my heart

Ever since I realized there's no such thing as eternity
The day we laughed together, and the day we sang together
Have become strongly, deeply carved into my heart
That's why you, that's why we
Aren't anybody else, can't be beaten by anyone
We raised our voices and promised that we'd live our lives our way
Each of us chose our own path

Goodbye isn't a sad word
It's a yell that connects us to our respective dreams
Until we meet again someday
I won't forget this pride, my friend, into the sky

We have a word that we share
It's a yell that connects our voices, one heart to another
I'll hold the days we spent together in my heart
And take off alone to my next sky