Vừa nghe bài hát, vừa xem lời dịch. Xong hết đọc xuống để thêm cảm nhận.
Dakishimete shijima no naka de
Anata no koe wo kikasete
Wrap your arms around me amidst the silence
Let me hear your voice
Kobiritsuku namida wo tokashite
Fuyu wa mou sugu owaru yo
Melt away these lingering tears
The winter’s almost over
Ikutsumo no kanashimi wo kugurinuketa sono ato de
Tsunaida te no atatakasa ga subete wo shitte iru
After making it past so much sadness
The warmth from our two hands tells it all
Anata to futari de ikite yukitai
Sore dake de nani mo iranai
I want to spend the rest of my life with you
That’s all I need, nothing else
Hiru mo yoru mo yume no naka made
Zutto zutto issho sa
Noon or night or in my dreams
Forever, forever… Together
Anata to futari de ikite yuketara
Nando demo umarekawareru
If it means I can spend the rest of my life with you
I’ll change who I am
Toki no umi ni mirai wo ukabe
Zutto zutto issho sa
Entrusting the future to the sea of time
Forever, forever… Together
Câu chuyện bắt đầu bằng cảnh người chồng vừa đến bệnh viện, con gái Shizuku vừa mới được sinh ra, nhưng người vợ đã chết sau khi đẻ xong.
Câu chuyện giữa gió Bắc (lạnh) và Mặt trời (nóng).
Bài học kinh nghiệm từ ngụ ngôn là nhiều khi người ta có thể sai khiến người khác làm việc thông qua sự nồng ấm và khích lệ, chứ không phải là vũ lực. Hôm nay thấy được phần 2 của câu chuyện này.
Tuy thường được cho là tượng trưng cho sự nồng ấm, nhưng Mặt trời lại là một ví dụ điển hình của sự vô vọng: yêu, nhưng khôgn thể tiến đến gần người mình yêu, mà chỉ có thể quan tâm chăm sóc từ nơi xa.
Ôi ! Vừa rời VN chưa đầy 24 tiếng đã thấy nhớ giọng nói ấy, tiếng cười ấy, cái nheo mắt ấy, và những tin nhắn ấy. Máy bay đi vào khu vực có thời tíêt xấu làm mình giật mình khỏi cơn mộng tưởng. Đã tự bảo mình phải dứt khóat, giờ lại thế này. Có ai thiếu quyết đóan như mình. Hôm trước nói chuyện với chị Ly, chị bảo mình chưa biết yêu, vì chưa thật sự đau khổ khi chuyện vỡ lỡ, không được như ý muốn. Chẳng biết đây là yêu, hay lại là những phút bộc phát của mình ? Kì ra đi này buồn ghê gớm, hơn những lần trước rất nhiều. Không khí tết, không khí đòan tụ gia đình, họ hàng, hay là “em” ?
Hình như giữa biển Đại Tây Dương có một cái bảng thật lớn tuyên bố: “Người mập chỉ được xuất hiện từ điểm này” hay sao ấy. Bay từ HongKong thấy tòan mi nhon, qua đến Chicago, mở mắt ra tòan là quá khổ …
Máy bay đang hạ cánh xúông phi trường O’hare của Chicago. Cái đầu tiên đập vào mắt là tuyết. Anh ngồi bên cạnh bảo đó là dấu hiệu tốt, vì máy bay sắp hạ cánh an toàn. Sao mình cứ thấy u ám thế nào …
Phí hết 11.27USD mua Gyro Dinner để ăn trưa. Mặn tê tái. Ăn chưa hết một nửa đã phải vứt đi vì chịu không nổi. Sao đồ ăn Mỹ dở thế này
Ngay mai dù là Chủ Nhật nhưng chắc là tuần mới của mình cũng phải bắt đầu. Xách xe chạy lên trường xem văn phòng mới thế nào, viết cho xong bản tóm tắt để mai còn nộp lên cho kịp.
Tạm biệt Vịêtnam. Tạm biệt những giây phút tĩnh lặng, những giây phút mình được sống như một con người “bình thừong”, và cũng chính những giây phút ấy bị người ta xem là ủy mị. Chào thế giới thực, một thế giới tất bật mà mình đã làm quen trong suốt 6 năm nay. Và chúc may mắn cho mình.
Ngẫu nhiên
- Lâu đài xương (Kostnice Ossuary): Tại Kutna Hora, Cộng Hòa Czech Bấm vào hình để xem Slideshow: http://www.flickr.com/photos/thuydu/sets/72157622824642163/show/ ...
Mái ấm trên mạng
Phản hồi mới
- Việt (124 phản hồi) on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- SE on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- Việt (124 phản hồi) on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- lavy on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- lavy on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
Đăng trong mục