Đẹp ghê! Xem thêm tại đây!
Trẻ con ở Lý Sơn, Quảng Ngãi, phải ngồi tắm ở thau để dùng nước này giặt quần áo, lau nhà rồi mới tưới cây. Ảnh: Trí Tín
Mỗi lần nhìn những hình như thế này, cảm xúc của mình lại lẫn lộn. Một mặt, đau lòng, giận sao mình nghèo quá, bước sang thế kỉ 21 rồi mà các em nó còn khổ quá, thiếu thốn quá. Trong cùng lúc đó, con người ta ở Sài Gòn, Hà Nội cuộc sống dư thừa quá lại sinh tệ nạn đàn đúm ăn chơi, người như Cường Đô La lại có một đống fan hâm mộ trong facebook, hay là du học sinh được cha mẹ cho tiền mua hàng hiệu mà vẫn luôn miệng than chán, than khổ. Mặt khác, mừng vì chính cái cuộc sống gian khổ từ thưở nhỏ ở cái xứ miền Trung đầy nắng gió này sẽ rèn luyện ý chí cho các em để sau này trở thành các nhà lãnh đạo tương lai của đất nước, cả chính trị lẫn kinh tế. Đến lúc đó, các em sẽ có đủ khả năng để cung cấp cho con cái mình một cuộc sống đầy đủ hơn. Và hi vọng các em sẽ dạy cho con mình biết quý trọng những gì mình đang có, dù đó có vẻ nhỏ nhoi như là một thau nước sạch.
Đọc thấy câu này từ bài phỏng vấn Lady Gaga đăng trên báo New York Time
It’s hard knowing who to trust with your personal life. When you cry in your room at night, you don’t always know who to call. So I am very close to my family.
Thú vị khi nghe câu đó từ một ca sĩ nổi tiếng là khác người như Lady Gaga. Đó là một quan niệm sống hay, trùng với cách suy nghĩ của mình, hehe!
Tuần này có 2 cái kỉ niệm:
* 3 năm kể từ ngày mình mua con Civic ^_^ em nó vẫn trung thành, chưa bao giờ bị hư lần nào … Trừ năm đầu tiên còn ngu ngu chưa biết, chứ còn trong 2 năm sau không có bao nhiêu người giữ xe cẩn thận hơn mình. Hi vọng sẽ còn có nhiều lần kỉ niệm nữa.
* Dựa theo thông tin từ lastfm, mình đã nghe hết 100 ngàn bài hát. Ghi là từ tháng 6 năm 2007, nhưng thực tế nó tính mấy bài nghe sẵn trong ipod từ trước đó, nên chính xác chắc khoảng đầu năm 2006. Vị chi ~ 65 bài/ngày. Bài thứ 100 ngàn là Một lần đắn đo của Lý Hải và Hà Mi. Cũng hơi ngạc nhiên là một bài nhạc Việt lại lọt vào đó, vì nhạc Hàn chiếm đến 99.9% cái list mình sọan hôm đó để nghe.

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
Con người ta kể cũng lạ. Nhớ lại quá khứ vào những lúc không thể ngờ nhất. Bằng những cách lạ lùng nhất. Nghe nhạc Ipod khi đang cặm cụi giặt đôi giày trong phòng tắm. Đối với bạn, cái gì gợi nhớ lại quá khứ, chẳng hạn như người yêu cũ, những năm tháng cũ, nhiều nhất ? Gốc cây, con đường, góc phố, bờ hồ, ly kem, hay là ánh mắt quan tâm, nụ cười hồn nhiên, cái răng mọc không đúng vị trí, cái lưỡi nhe ra thách thức, đôi tay dư hơi ấm để chia sẻ, đôi môi nhìn là muốn cắn ?
Đối với tôi, đa số là bài hát, chẳng cần biết chúng được thể hiện bằng thứ ngôn ngữ tôi có hiểu hay không. Ở cái tuổi đôi mươi khi con người ta tò mò với những rung động đầu đời, khi những kỉ niệm được tạo dựng, những kỉ niệm mà con người ta sẽ nhớ mãi trong suốt quãng đời còn lại, tôi mày mò tìm hiểu một cuộc sống mới ở một xứ sở xa lạ. Khi con người ta vui vẻ với bạn bè, tay trong tay với người yêu, tôi có nhạc. Vui với nó, buồn với nó. Cười với nó, khóc với nó. Làm với nó, ăn với nó, và ngủ với nó. Đưa ra những quyết định quan trọng nhất trong cái quãng đời ngắn ngủi của mình cho đến lúc đó với nó bên cạnh, cũng như khi đắn đo lại những quyết định đó. Nơi ở đã thay đổi, trường đã thay đổi, người yêu đến rồi đi, thậm chí trở thành người xa lạ, nhưng nó vẫn còn đó. Và mỗi khi mở nó lên, kỉ niệm lại tràn về.
Ipod chuyển sang bài khác, giọng của Joey Yung vang vang trong cái phòng tắm nhỏ: Thiên thần nhỏ (小天使). Một căn phòng, một buổi chiều, một cú điện thọai, tất cả loang lóang trước mắt, và tôi vươn tay ôm lấy nó. À, mình đã khóc với nó vào một buổi chiều hè, sau khi hòan thành xong một cú điện thọai, trong một căn phòng vẫn còn trống trơn vì mình mới chuyển vào. Chuyện đã đi đến điểm kết, không thể tiến thêm được nữa, giờ chỉ còn nước bỏ dỡ. Cái khỏang cách ấy, tưởng đã không thể nào xa hơn, tưởng như với nổ lực có thể thu hẹp lại, giờ đã đến mức bế tắc. Chẳng ai làm điều gì sai, cũng chẳng ai có thể làm được gì để thay đổi tình hình. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác bất lực kinh khủng ấy như bóp nghẹt lấy cổ.
Giờ quay nhìn lại, tôi chẳng có gì hối tiếc … có những thứ mà con người ta phải đánh đổi. Nếu được quay trở về quá khứ làm lại, tôi vẫn sẽ làm y như vậy, sẽ vẫn yêu em, vẫn đau khổ khi quyết định chia tay. Những năm tháng đó góp phần làm tôi trở thành một thằng đàn ông như bây giờ. Có người bạn từng phán: Mày với thằng X là kiểu người có thể sống độc lập, còn tao với thằng Y thì khác, không thể thiếu những người xung quanh. Tất nhiên là câu đó cường điệu hóa một tí, chẳng phải tôi sống ở trong hang. Trong suốt quãng đường đó, cũng như cho đến bây giờ, tôi vẫn có nhạc, một gia đình yêu thương sẵn sàng ở bên cạnh, cũng như nhiều bạn bè tốt xung quanh mình. Tôi vẫn là người may mắn!
Nói một cách đúng hơn là: Tại sao tôi không thích những môn thể thao không mang tính chất đối kháng, những môn thể thao mà điểm do trọng tài chấm quyết định thắng thua.
Đừng hiểu nhầm, V không có thù hằn cá nhân gì với những môn này cả, thậm chí còn lưu tâm đến một số môn, ví dụ như môn trượt băng nghệ thuật dành cho nữ, xem tối qua trong chương trình Olympic Vancouver 2010. Đúng là cuốn hút thực, từ người biểu diễn hấp dẫn, trang phục đẹp, nhạc hay, đến những bước di chuyển tao nhã cứ như tiên nữ trên băng. Lâu rồi không xem, giờ bị kéo trở lại bởi bộ đôi Kim Yu-na và Mao Asada; chuyển luôn nhạc chuông điện thọai sang bài hát nền Miki Ando (đồng hương của Mao Asada) sử dụng trong bài biểu diễn!
Thế nhưng, trừ những phần chuyên môn ra (nhảy bao nhiêu vòng, đáp thế nào …), càng xem thì càng thấy cách tính điểm nó cứ ngẫu nhiên thế nào. Mỗi người để có cách cảm thụ khác nhau về thế nào là trượt nghệ thuật hơn, lôi cuốn hơn, một phần điểm quan trọng. Ví dụ như tối qua, Kim Yu-na (#1) đúng là không phạm sai lầm nào, trượt đẹp, nhưng liệu có đủ để hơn Mao Asada (#2) đến mười ấy điểm, phá luôn “kỉ lục thế giới” ? Hơn nhau được bao nhiêu thì đáng giá 1 điểm ? Thậm chí, về phần nghệ thuật, V lại thích bài biểu diễn của Rachel Flatt (#7) và Miki Ando (#5) hơn là 2 người đứng trên. Công bằng mà nói, trọng tài cũng là người, không thể nào không bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Các phương tiện truyền thông đã ca ngợi Yu-na và Asada từ khi giải chưa bắt đầu, thiếu điều muốn trao luôn huy chương trước khi cả hai đặt cả chân lên băng. Tối qua nghe hai người dẫn chương trình truyền hình rao về Kim Yu-na trước khi cô biểu diễn, dù không thấy mặt V cũng có thể tưởng tượng được cái cảnh họ nhiễu nước dãi thèm thuồng. Dù họ không phải là người trực tiếp chấm điểm, nhưng liệu trọng tài có bị ảnh hưởng khi cứ nghe mãi những điều như vậy? Vô tình hay cố ý, cả chục vận động viên còn lại, vốn đều là những cô gái ưu tú của quốc gia họ cũng như của bộ môn trượt băng nghệ thuật nói chung, đều chỉ được giành nhau 1 huy chương đồng. Tấm huy chương đó rốt cuộc rơi vào tay Rochette Joannie, vận động viên người Canada vừa mới mất mẹ do căn bệnh ung thư. Liệu có ai chắc là trong những người thua cuộc không có 1 người suy nghĩ đến cái điều mà không ai muốn nói ra ? (gợi ý: lòng thương cảm). Thế thì tại sao không tìm ra một cách nào đó khách quan hơn? Cứ nhìn sang những môn thể thao phổ biến trên thế giới, như bóng đá, bóng rổ, bóng bầu dục, … tất cả đều là môn thể thao đối kháng, đều quyết định thắng thua trên sân. Hay như bộ môn thể thao mùa đông phổ biến nhất (theo ý V), hockey trên băng. Cùng là 2 cường quốc #1, #2 của thế giới trong bộ môn này, nhưng khi Canada thắng Nga 7-3, không ai mở miệng ra cãi một tiếng. Làm sao có thể cãi được khi mà lưới vừa lủng bàn trước, Nga khóc nước mắt chưa kịp chạm mặt băng đã bị lủng thêm bàn nữa?
Việt không biết cách giải quyết đó là cách gì, và rất có thể khi tổ chức lại theo phương thức mới 3 vị trí đầu sẽ vẫn y như cũ, nhưng ít nhất nó sẽ không đi kèm với những hòai nghi không cần thiết. Một bộ môn đẹp (mà theo định nghĩa của 1 số người là môn thể thao có nhiều người đẹp ^_^ ) như trượt băng nghệ thuật không cần những điều đó.
Ngẫu nhiên
- Trời nóng, người khùng khùng: Oải ... Kiệt sức ... 3 đề án cùng một lúc, mình có tham quá chăng ? Sáng nay 7 giờ dậy, 8 giờ có mặt ở trường, kéo một mạch đến 8 giờ tối, xo...
Mái ấm trên mạng
Phản hồi mới
- Việt (123 phản hồi) on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- lavy on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- lavy on Tượng Jizō ở chùa Zōjō
- Viet Lam (1 phản hồi) on Trẻ con ở Lý Sơn
- SE on Trẻ con ở Lý Sơn
Đăng trong mục