Thụy Du

Ảnh hưởng của cha mẹ đến quyết định chọn người yêu

viết bởi Việt vào ngày Jul.29, 2010, thuộc mục Vẩn vơ

Bạn có bao giờ thấy ngạc nhiên là những người khác phái mình cho là cuốn hút có vẻ như đều có điểm nào đó giông giống người thân của mình, ví như bạn gái có nét nào đó giống mẹ mình ? Bạn không phải là người duy nhất. Từ lâu, các nhà tâm lý học đã nhận thấy điều này. Để giải thích cho hiện tượng xã hội lòai người, không cần biết là thuộc nền văn hóa nào, đều ghê tởm chuyện lọan luân, một thể cực đoan của vấn đề Việt đề cập ở trên, hai nhóm giả thiết chính được đưa ra:

  • Việc một người bị thu hút bởi một người khác giống mình, liên quan tới mình, là bản năng của con người. Xã hội dần dần biến nó thành một điều cấm kỵ, một sự ghê tởm, để ngăn chặn chính cái bản năng này. Giả thiết này do nhà tâm lý học Sigmund Freud đề xướng.
  • Chuyện bản năng ở trên là không chính xác, không có lý do gì con người sinh ra là đã như vậy. Tuy nhiên, sự kết hợp này dẫn đến con cháu đời sau có gen siêu xấu. Theo thuyết tiến hóa, những thành viên của xã hội mà đi theo hướng này sẽ có nguy cơ bị tuyệt dòng cao hơn rất nhìêu so với các thành viên khác. Do vậy, chọn lọc tự nhiên dẫn đến sự thích nghi về  tâm lý: ghê tởm chuyện lọan luân. Hướng nào do nhà xã hội học Edward Westermarck đề cập.

Nhà tâm lý học R. Chris Fraley đã thiết kế ra một lọat thí nghiệm với một nhóm người tình nguyện để kiểm chứng xem giả thiết nào ở trên là chính xác.

  • Trong thí nghiệm đầu tiên, ông cho họ xem một lọat hình chân dung của người họ chưa bao giờ gặp. Với một nửa của nhóm tình nguyện, ngay trước khi cho xem 1 hình chân dung, ông bí mật cho hình của cha/mẹ họ lướt thóang qua trên màn hình, nhưng chỉ trong 1 thời gian rất ngắn. Mắt người không kịp nhận ra hình chiếu nhanh đến như vậy, dù trong tiềm thức con người ta vẫn biết.  Bằng cách này, ông “đánh dấu” một số hình,  làm nó trở thành đặt biệt trong khi nhóm người nghiên cứu không hề biết. Với một nửa nhóm còn lại, ông cũng “đánh dấu” cùng những tấm hình đó, nhưng không phải bằng hình cha/mẹ của họ, mà là bằng những hình ngẫu nhiên.  Sau đó, ông yêu cầu tất cả thành viên xếp hạng mức độ cuốn hút của những khuôn mặt mà họ vừa mới xem. Kết quả: 1) Đối với nửa nhóm tình nguyện đầu tiên, các hình được “đánh dấu” đều được đánh giá cao hơn các tấm hình khác. 2) Đối với nửa nhóm tình nguyện thứ hai, cũng cùng các tấm hình đó nhưng được “đánh dấu” bằng hình ngẫu nhiên lại không được đánh giá cao như vậy.
  • Trong thí nghiệm thứ hai, ông yêu cầu nhóm người thí nghiệm xem và đánh giá mức độ lôi cuốn của một lọat hình chân dung khác. Lúc này, ông “đánh dấu” một số hình bằng cách dùng phần mềm máy tính và “trộn” một phần mặt của người xem với mặt 1 người xa lạ. Như vậy, khi xem những hình được “đánh dấu”, trong tiềm thức người thí nghiệm sẽ nhận ra một phần của mình trong đó, nhưng mắt họ sẽ hòan tòan không biết. Kết quả: những ai xem hình được “đánh dấu” bằng một phần khuôn mặt của chính mình sẽ đánh giá hình đó cao, trong khi người khác xem cùng 1 cái hình đó đánh giá nó thấp hơn.
  • Trong thí nghiệm thứ ba, một lọat hình cũng được xử lý tương tự như trong thí nghiệm thứ hai, nhưng thay vì “trộn” với mặt của chính mình, những tấm hình này được “trộn” với mặt người xa lạ. Thêm vào đó, đối với một nửa nhóm người thí nghiệm đầu tiên, ông đánh lừa giác quan của họ bằng cách nói với họ rằng những tấm hình này được trộn với khuôn mặt của chính họ, dù thực tế không phải vậy. Nhóm còn lại ông không nói gì cả. Kết quả: những người lầm tưởng tấm hình được tạo ra từ một phần của khuôn mặt họ đánh giá những tấm hình này thấp hơn là những người không biết gì cả.

Kết quả của ba thí nghiệm này ủng hộ giả thuyết của Freud, rằng tiềm thức của con người làm ta thích những người giống với mình, hay là những người thân của mình. Tuy nhiên, những điều kiêng kị trong xã hội có ảnh hưởng mạnh hơn, và khi chúng ta nhận ra điều đó, những điều kiêng kị đó sẽ nhấn chìm bản năng này.

VN:F [1.9.3_1094]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
1 lời bình đọc thêm...

Sửa chữa sai lầm trong facebook friend list

viết bởi Việt vào ngày Jul.25, 2010, thuộc mục Vẩn vơ

Định nghĩa của friend (bạn) trên Facebook là gì ? Nếu một ai đó add mình vào friend list, thì đối với người đó mình sẽ khác người không được add ở chỗ nào ? Đây là một câu hỏi rất thú vị. Từ trước giờ, V nghĩ rất đơn giản: facebook là nơi để mình cập nhật thông tin về những người quen biết, và thỉnh thỏang hỏi thăm, nói chuyện. Nói thỉnh thỏang là bởi vì quỹ thời gian nhiều lúc cũng hạn hẹp, không thể chat nhiều như mình mong muốn. Vì suy nghĩ như vậy, một khi đã add ai đó vào, thì người đó sẽ thấy hết tất cả thông tin trong facebook của V.

Hôm nay, tình cờ có người chỉ, V mới biết là facebook có tính năng giới hạn khả năng đọc của một số friends, quả là mình già cả thiếu cập nhật ! Rồi giật mình nhận ra là chính mình lại bị hạn chế bởi một số người trong “friend”list, chỉ xem được profile, chứ không thấy wall. Thế mà hồi giờ cứ tưởng facebook bị điên. Ôi! Thiết nghĩ, nếu không có thông tin 2 chiều, thì khác gì tự đánh bại mục đích làm bạn, cái định nghĩa của chữ “friend” ? Không nhớ lúc trước có phải mình hăng hái add người ta, người ta ngại không tiện từ chối nên add lại nhưng lại giới hạn, hay là người ta add mình vào làm placeholder (lưu lại để tiện liên lạc nếu sau này muốn) ? Khả năng trước hơi bị cao…

Để sửa chữa thiếu sót này của mình, ngày mai thức dậy V sẽ xóa hết những người này ra khỏi danh sách, để cho người ta bớt ngại. Chắc là sẽ chẳng có ai phản đối ý tưởng này. Thậm chí, có khi là không ai biết có một cái tên biến mất khỏi danh sách của mình để mà phản đối, vì chắc là họ không đọc wall mình bao giờ :D

VN:F [1.9.3_1094]
Rating: 8.0/10 (1 vote cast)
2 lời bình đọc thêm...

Ngã ba trời

viết bởi Việt vào ngày Jul.23, 2010, thuộc mục Vẩn vơ

Gió đang đổi chiều, người ta có thể cảm nhận được điều đó, nhưng sức yếu, hòan tòan không thể làm gì để ngăn chặn điều đó. Người ta khoanh tay đứng nhìn, như khách thăm bảo tàng đứng chiêm ngưỡng tranh.

Giả sử, vì người ta ăn ở phúc đức, ông bụt hiện ra và hứa sẽ giúp người thay đổi hướng gió trở lại như cũ nếu người ta muốn. Người ta đắn đo: Mình có nên nhúng tay vào? Gió chiều nào thì thuận lợi hơn? Hồi giờ chỉ biết đến có 1 chiều. Chiều như hiện tại không được như ý mình muốn lắm, nhưng liệu chiều mới thì có tốt gì hơn ?

Thiếu quyết đóan, nuối tiếc chuyện đã qua ? Hay là đứng núi này trông núi nọ, thiếu tôn trọng thứ mình đang có ?

Có khi nào người ta lại ước là ông bụt đừng hiện ra ?

Thiếu khả năng kiểm sóat tình hình nhiều khi lại khiến đầu óc con người ta nhẹ nhàng hơn.

VN:F [1.9.3_1094]
Rating: 1.0/10 (1 vote cast)
2 lời bình đọc thêm...

Chấp nhận nhau

viết bởi Việt vào ngày Jul.14, 2010, thuộc mục Vẩn vơ

Hôn nhân. Chỉ một từ nhưng lại gây ra những phản ứng khác nhau, nhiều khi hòan tòan trái ngược. Đối với đại đa số người, đó là một mục tiêu cần đạt được trước một độ tuổi nhất định. Nhưng cũng có một thiểu số e ngại hôn nhân với những ràng buộc, những trách nhiệm đi kèm. Và với vai trò của người phụ nữ trong hàng ngũ lao động lao động ngày càng được nâng cao, nhất là ở các thành phố lớn, số lượng của họ ngày càng tăng.

Trong suy nghĩ về hôn nhân, bạn thuộc trường phái nào?

Loading ... Loading ...

Tự xem mình là một thanh niên Châu Á tương đối điển hình, Việt nghiêng về nhóm đầu: lập gia đình để có một nơi gọi là nhà để về, lập gia đình để tạo nên một điểm tựa tinh thần vững chắc, để sau này nuôi dạy con cho tốt. Vừa là trách nhiệm đối với bản thân, vừa là trách nhiệm đối với dòng họ. Nếu ai muốn lý do thực dụng hơn một tí: lập gia đình để giảm thuế thu nhập. Do vậy, kết hôn hay không không phải là điều đáng tranh cãi, có chăng chỉ là cách con người ta tiếp cận vấn đề hôn nhân và duy trì nó như thế nào. Cụ thể hơn, cách con người ta trả lời những câu hỏi sau:

  • Lúc nào lập gia đình ?
  • Lập gia đình với ai ?
  • Làm gì để mối hôn nhân đó chịu được thử thách thời gian ?

[Ở Mỹ,] mức độ hấp dẫn của bạn tỉ lệ thuận với xác suất bạn có thể lập gia đình, và tỉ lệ nghịch với xác suất bạn có cuộc sống nghèo khổ.

Newsweek

Điều này xem ra đúng khắp mọi nơi, chứ không phải chỉ ở Mỹ! Một sự thật đáng buồn. Nhưng chưa hết, giả sử bạn đủ sức “hấp dẫn” để lập gia đình, thì cái gia đình đó tồn tại được bao lâu ?

Theo thống kê, ở Mỹ, 41% số cuộc hôn nhân lần đầu dẫn đến ly hôn. Con số đó tăng lên 60% đối với hôn nhân lần hai, và 73% cho lần ba.

Divorce Rate

Quả là một con số đáng sợ! Ở một xã hội tương đối bảo thủ như Việt Nam(*), con số đó dĩ nhiên là nhỏ hơn, nhưng vẫn tương đối đáng kể, nhất là ở các tp lớn như Hà Nội và Hồ Chí Minh(**). Vậy người ta nên làm gì, nên cưới ai để mối quan hệ đó được lâu bền?

Chuyện tình của chúng tôi không phải ngày nào cũng là Romeo và Juliet, nhưng Harry nghĩ tôi cũng tạm, còn tôi thì yêu Harry. Chúng tôi chấp nhận nhau.

Barbara Cooper, 93 tuổi, nói về cuộc hôn nhân kéo dài 72 năm [và vẫn còn tiếp tục] giữa bà và chồng Harry Cooper, 98 tuổi. [CNN]

Một mối tình đẹp! Và bí quyết của họ cũng thật đơn giản: không có ai là hòan hảo, phải sẵn sàng chấp nhận nhau, cả tính tốt lẫn tật xấu, và đôi khi, thay đổi vì nhau. Phim ảnh, báo chí, và internet đã khiến nhiều người (trong đó có Việt) có nhận định thiếu thực tế về thế nào là tình yêu, định nghĩa của một gia đình hạnh phúc cùng với vai trò của các thành viên trong gia đình đó. Họ luôn bảo: “Tôi không muốn một giải pháp trung hòa.” Dĩ nhiên, họ không nên làm điều ấy. Đó là cuộc sống của họ, và họ có quyền chọn thứ tốt nhất cho mình. Thế nhưng, cùng lúc đó, học cách yêu, chấp nhận, và hài lòng với những gì mình có có thể đem lại những kết quả mà mình không đóan trước được. Chấp nhận không có nghĩa là đầu hàng. Có vẻ những cuộc hôn nhân lâu bền đều có một điểm chung: cả hai bên đều có những suy nghĩ rất thực tế về tình yêu và hôn nhân. Đúng là cũng có những giây phút Romeo và Juliet trong mối quan hệ vợ chồng, nhưng đa số phần thời gian còn lại là công sức khó nhọc bỏ ra của cả hai bên. Nhiều khi ta không thích những gì bạn đời làm, nhưng ta vẫn yêu người ấy. Yêu một ai đó và thích công việc người đó làm là hai điều hòan toàn khác nhau. Học cách chấp nhận và tôn trọng bạn đời và bản chất thật của họ, không phải con người bạn muốn họ trở thành, là một điều không dễ. Nếu ta không thể chấp nhận được điều đó, thì đừng cưới. Cố gắng thêm cũng chỉ làm cho ta thấy khó chịu, làm cho bạn đời trở nên xa lánh. Không sớm thì muộn điều này sẽ dẫn đến  một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, hay tệ hơn nữa là ly hôn! Có quá nhiều thứ có thể ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân: họ hàng hai bên, áp lực tài chính, con cái, ưu tiên khác nhau, cám dỗ, và quan trọng nhất, thời gian. Giữa một rừng trở ngại như vậy, con người ta rất dễ tập trung vào những lời than phiền, và quên mất đi lời thề của mình khi kết hôn: yêu thương, và bảo vệ nhau. Khi thời gian để lại dấu ấn trên một con người, khi những ham muốn ngày xưa đã không còn, sẽ cần nhiều nỗ lực hơn nữa để chấp nhận những khác bịêt của người bạn đời.

Và, như Việt đọc thấy trên mạng, bí quyết cho một cuộc hôn nhân lâu dài:

(1) Hạn chế cãi nhau. đến cuối cùng, có rất ít thứ đáng để cãi nhau với vợ/chồng. Nhiều khi thỏa hiệp và nhận lỗi đem lại kết quả tốt hơn, lại ít tốn thời gian và công sức hơn.

(2) Đừng giới hạn cuộc sống của bạn đời (bạn bè, công việc, …). Khuyến khích các sở thích của cô ấy, cũng như các sở thích của bạn.

(3) Đừng bao giờ không hài lòng mà không nói ra rõ suy nghĩ của mình, lại để bụng. Bạn nghĩ bạn sẽ quên, nhưng nó sẽ cứ tích tụ, âm ỉ trong lòng, và chờ dịp bùng nổ.

(4) Đừng quên sinh nhật, và kỉ niệm ngày cưới.

(5) Tìm những họat động bên ngòai, như các họat động công ích của khu phố, của thành phố, để cả hai người cùng tham gia. Xem đây là thời gian bên nhau, để hiểu nhau hơn, nhưng ở ngòai nhà để bớt nhàm chán.

Chú thích:

(*)  Xem thử lọat bài về quan hệ tình dục trước hôn nhân của báo Tuổi trẻ, dài dằng dặc, đọc đến phát ngán mà cứ dò dẫm theo 2,3 lối mòn cũ, chẳng có một ý tưởng gì mới.

(**) Con số cụ thể thì Việt không tìm được, vì có nơi bảo 0.5%, còn có nơi lại lên đến 5% hoặc hơn.

VN:F [1.9.3_1094]
Rating: 9.5/10 (2 votes cast)
8 lời bình đọc thêm...

Chờ

viết bởi Việt vào ngày Jul.11, 2010, thuộc mục Vẩn vơ

Hôm nay ngồi trước tiệm Apple chờ một người không bao giờ tới. Chẳng biết làm gì, ngẫm sự đời, viết vào điện thoại mấy dòng.

Khi em thích tôi, tôi có cảm giác như em lúc nào cũng rảnh cả. Khi em không thích tôi, em trở nên rất “bận rộn”, dù rằng suốt cả ngày hôm đó em chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ.

Ngay cả khi em thích tôi, ông cha ta cũng có câu “đứng núi này trông núi nọ”. Như C lúc chiều bảo: “Theo kinh nghiệm bản thân, người ta đừng nên thể hiện sự yêu thương quá rõ, nếu không, đối phương sẽ chán!”

Khó nhỉ! Con người  ta nhiều khi chẳng biết chuyện gì tốt cho mình đến khi nó đã vượt ra khỏi tầm tay với.

VN:F [1.9.3_1094]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
10 lời bình đọc thêm...

Đang tìm gì à?

Điền từ khóa vào ô trống bên dưới:

Vẫn chưa tìm thấy? Để lại lời nhắn và Việt sẽ tìm giúp bạn!